Memories
  • WpView
    Reads 471
  • WpVote
    Votes 10
  • WpPart
    Parts 8
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Dec 31, 2024
WpInfo
Fiction
LGBTQIA+
Gay
Romance
Slow Burn
Memory - kí ức, hồi ức - niềm vui, đau buồn, mất mát, gần như mọi cảm xúc đều gói gọn trong quá khứ, trong kỉ niệm. Nó có rất nhiều, là vô vàn thứ cảm xúc hỗn loạn với nhau. Nhưng khi nhắc đến màu xanh, ta sẽ nghĩ ngay đến xanh của buồn, một nỗi buồn ngun ngút trên bầu trời, một nỗi buồn như đại dương sâu thẳm bao la, một nỗi buồn không thể diễn đạt hết được. Tuy vậy, xanh còn là yên bình, hoà bình; hoa hồng xanh cũng có nghĩa là tình yêu mãnh liệt, bền vững. Màu xanh cũng như cảm xúc vậy, nó mang nhiều sắc thái và hoà lẫn vào với nhau. Đây là câu chuyện mang sắc xanh với nhiều cảm xúc song hành với nhau. -------------------------- Một nơi để mình sìn OTP hoặc bias, văn phong mình không quá hay nên cũng sẽ không thể đảm bảo được độ hay của câu từ. Thời gian ra cũng rất ngẫu hứng, không có sự cố định vì khi nào có ý tưởng thì mình viết. Mình không nhận request dưới mọi hình thức.
All Rights Reserved
#7
clxt
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt
  • [SanTake] Worte & Blumen
  • [sungseung] - mùa hè, pháo hoa, biển và em.
  • [ElementBoi] Xuyên Không Gian và Thời Gian
  • Không hối hận
  • [12cs/BL] Tín hiệu của pheromone
  • [Shortfic] H�ướng Dương Xanh
  • [Full] Mẫu Đơn Nở Lời Xin Lỗi
  • Văn Ca Tuyết Mộng

Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này. Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được. "Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?" "Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình." "Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim." --o0o-- "Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?

More details
WpActionLinkContent Guidelines