غلاف قصة [Sky Couple] Trust بقلم KangAhnie
[Sky Couple] Trust
  • WpView
    مقروء 137
  • WpVote
    صوت 13
  • WpPart
    فصول 4
  • WpView
    مقروء 137
  • WpVote
    صوت 13
  • WpPart
    فصول 4
مستمرّة، تم نشرها في يونـ ٢٧, ٢٠٢٢
Ánh sáng là nơi bắt đầu sự sống .

Nhưng có một thế lực đang muốn nhấn chìm tất cả xuống bóng đêm .

Thế giới dần suy tàn dưới cái ác . Liệu đây có là kết thúc của tất cả ? 

Hãy để tôi kể cho bạn nghe câu truyện của thế giới này...
جميع الحقوق محفوظة
قم بالتسجيل كي تُضيف [Sky Couple] Trust إلى مكتبتك وتتلقى التحديثات
أو
#813drama
إرشادات المحتوى
قد تعجبك أيضاً
Narcissu (hoa thủy tiên) بقلم A_wesome48
10 فصول مكتمِلة
Visual novel Nội dung: … vào một ngày tươi sáng rực rỡ …… vào cái ngày mùa đông ấy …Hãy tưởng tượng sẽ như thế nào nếu tất cả cuộc đời của bạn -- bạn bè, gia đình, sở thích, tình yêu, những điều căm ghét, tương lai -- tất cả đều bị lấy đi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.  ... Hãy tưởng tượng một chiếc giường cứng, gồ ghề, một phòng bệnh buồn tẻ, những mũi kim bén nhọn xuyên vào da thịt mọi thời điểm trong ngày, cảm giác bị đánh thức giữa lúc đang ngủ say cho một cuộc kiểm tra tình trạng sức khoẻ, những vị bác sĩ bạn không biết tên (nhưng cũng ổn thôi, vì họ đâu nhớ tên bạn, họ chỉ nhớ bạn là “bệnh nhân ung thư tế bào phổi ở phòng 6”), và tên bạn, tên của chính bạn, cũng là thứ bạn đang dần lãng quên.Nếu vậy bạn sẽ hiểu được một chút cảm giác chết dần trong bệnh viện. Đây là một câu chuyện về bệnh tật và nỗi đau, về thuốc và tác dụng nghịch của nó, về những vết sẹo phẫu thuật, về những con người đang sống chỉ để chờ cái chết và những con người phải sống vì cái chết chưa tới, về một nơi yên nghỉ ngoài “7F” hay “ở nhà”. Đây là một câu chuyện của rất nhiều điều. Nhưng trên tất cả… Đây là câu chuyện về một cô gái mà trái tim đã dừng lại và một chàng trai mà hơi thở đang bị cướp đi cả hai đều sẽ chết.
Văn Ca Tuyết Mộng بقلم 12thSwan
6 فصول مستمرّة
"Ánh sáng khuất sau lưng đồi, nơi góc tối Mặt Trời tan vỡ." Chiều buông như một hơi thở dài, rơi chậm rãi xuống những triền cỏ đã úa màu. Ngọn đồi đứng im lìm, che giấu sau lưng nó khoảnh khắc mà chẳng ai muốn đối diện: thời khắc ánh sáng cuối cùng vỡ vụn thành bóng tối. Thế nhưng cũng có người từng thổ lộ rằng, trước khi mang theo sắc vàng rực rỡ mà biến mất, hoàng hôn đẹp vô cùng. Nó đẹp hơn cả bình minh, vì đó là lúc con người có cơ hội soi chiếu lại tâm tư, được thả trôi trong những xúc cảm âm thầm: nơi dễ siêu lòng trước vẻ đẹp thức thời của thiên nhiên. Vẻ thi vị ấy không sao giấu được trong tầm mắt; nó hư ảo mà mênh mang, đẹp đẽ vô cùng. Phải, hoàng hôn rất đẹp. Nhưng ở bên kia góc tối của Mặt Trời, liệu có ai từng nghĩ, đó có phải là một hình thức khác của nỗi cô đơn? Nơi ánh sáng vừa khuất, mọi sắc màu chập chờn như giấc mộng, và lòng người bỗng chùng xuống giữa ranh giới của mong chờ và tiếc nuối. Có những hoàng hôn không nhuốm sắc vàng, chỉ còn bóng tối rịn ra từ những điều chưa kịp nói. Và mỗi góc tối Mặt Trời tan rã... là nơi người ta bắt đầu học cách quên. Chiêu Tuyết đứng ở đó, phía sau lưng đồi , nơi ánh sáng cuối cùng đã chọn cách lặng lẽ mà rời đi để ngóng tìm một điều gì đã cũ: một ánh mắt, một cái tên, hay chỉ đơn thuần là âm vang của một lần chạm khẽ. Ở đó, cô đã đứng một mình rất lâu - như thể chờ điều gì sẽ không bao giờ trở lại. "Lại một ngày nữa, với những kỷ niệm đã ố vàng."