[Nohyuck] |Edit| Anh

[Nohyuck] |Edit| Anh

  • WpView
    Reads 8,082
  • WpVote
    Votes 454
  • WpPart
    Parts 12
WpMetadataReadComplete Wed, Apr 5, 2023
Đau quá... cậu không tài nào thở nổi. Bụng lại quặn đau khiến cậu rên rỉ thê lương. Cảm giác khó chịu ở vùng thượng vị cùng mùi tanh nồng của máu, cậu sợ nên không dám nuốt bất kì thứ gì, chỉ biết há họng mặc cho máu pha lẫn với nước bọt chảy ra. Cơn mưa to ngoài kia đánh lấp tiếng than thở của cậu, bất lực vì không ai nghe thấy. Từ bao giờ chuyện tình cảm chúng mình lại thành ra như thế này. Anh thật sự rất hối hận, xin em hãy tha thứ cho anh được chứ.
All Rights Reserved
#135
jendong
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • markhyuck; when dawn comes again
  • Khăn đỏ - KNJ
  • vỡ tan | chodeft
  • [NoRen] Bảy bậc thang, mười bốn bước chân
  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • [CV • Heesunsun] Dark Blood
  • Một Đời Bên Anh | Jeon Jungkook [H]
  • Yoongi | Ngược chiều gió cuốn
  • [Haehyuk] Bản tình ca cạnh sông Hàn

Minhyung nói với tôi: "Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau." Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy. Tôi cười. "Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời. "Đừng yêu em." Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi. Buông lơi anh, bỏ mặc mình.

More details
WpActionLinkContent Guidelines