We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Gió Đông

Gió Đông

  • WpView
    Reads 6,481
  • WpVote
    Votes 371
  • WpPart
    Parts 33
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Sep 3, 2022
WpInfo
Fiction
Social Themes
Ôn nhu hôn lên từng sợi tóc, như trút xuống cả đời luyến ái say mê. ( Cảm ơn anh hàng xóm đã giúp em làm bìa ạ :>> dù em biết cap là anh kiếm trên mạng đấy nhé :>>) Tống Ngôn là một tác giả viết truyện, sau một lần chấn thương ở tay việc viết lách của cậu ngày một khó khắn hơn. Cậu đã từng nghĩ mình sẽ bỏ nghề viết lách này, kiếm một công việc mới phù hợp hơn. Nhưng trời không phụ lòng người, vào một hôm đêm khuya thanh vắng trăng treo đầu cành. Lúc cậu đang đi dạo trên con phố nhỏ trên đường về nhà, thì trước mắt cậu là một chiếc bao lì xì đỏ. Thấy được của rơi, không nên lại nhặt chính là châm ngôn sống mà gia đình cậu dạy. Ý thức được việc đó, Tống Ngôn đã len lỏi ý định chạy đi. Nhưng liệu cậu có thể chạy thoát khỏi cái bẫy được hắn bày ra ngay từ trước không? Một con người đa mưu, liệu sẽ tóm được một con người đa nghi chứ. Nào hãy cùng đón xem nhé :>>
All Rights Reserved
#57
dong
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • (Dịch) Sao băng mùa hè - Học Giả Câu Cá Cấp Quốc Gia
  • jaywon || Những năm tháng tôi bồi dưỡng bá tổng (CV)
  • Ai nói nam thần không dễ kiếm
  • [Song Tính][Qt]TRỌNG SINH CHI ĐỔI CÁ NHÂN TỚI L
  • Đại thúc, đừng vô tâm với chúng tôi như vậy!
  • ANH CHÀNG QUÊ MÙA THÂM TÌNH

Ngày đầu tiên chuyển trường, tôi và cô bạn xinh nhất lớp hoán đổi cơ thể cho nhau. Sau khi hoán đổi, tôi nhận ra cuộc sống không được vui như tưởng tượng... Hot boy của lớp thường xuyên nhìn tôi bằng ánh mắt say mê, luôn cất những món đồ chơi kỳ lạ trong cặp sách. Trùm trường lôi tôi vào ngõ rồi hỏi: "Tiểu Nhược, anh phải xích em lại, bón no cho em mỗi ngày thì em mới không chạy trốn, phải không?" Đi mua chai nước cũng gặp chủ tịch muốn bịt khăn tẩm thuốc mê để đưa tôi đi. Chẳng hiểu sao lại cho tôi chi phiếu và nói muốn bao nuôi mình. Đi xe bus kiểu gì cũng bị biến thái sờ soạng, quay phắt lại thì thấy tên đó mỉm cười lịch sự, trao cho tôi ánh mắt ẩn ý. Ngay cả khi vào phòng y tế ở trường để xin thuốc, thầy y tế lịch thiệp cũng luôn đụng chạm vào nơi không nên chạm. Hình như tất cả nam giới trên đời này đều bị thân dưới chi phối, trong đầu chỉ toàn chuyện chăn gối. Tôi không nhịn được nữa, cũng không cần nhẫn nhịn nữa. Chàng trai chuẩn men sống trong cơ thể của cô gái yếu ớt là tôi đây cực kỳ khó chịu. Thế nên tôi xụ mặt vung nắm đấm, bữa nào không đánh nhau thì y như rằng đang trên đường đi đánh nhau. Sau tất cả, tôi hết chịu nổi mới hỏi Hề Nhược: "Nam giới cậu gặp trước giờ đều như vậy hết à?" Em không trả lời. Một lúc lâu sau, em đáp khẽ: "Cậu không như vậy." * Tác giả: Học Giả Câu Cá Cấp Quốc Gia | Dịch: Hạ Chí

More details
WpActionLinkContent Guidelines