|ĐN BnHA| Return

|ĐN BnHA| Return

  • WpView
    Reads 27
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 3
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Mar 26, 2023
~Văn án__ Là một người có tất cả, là một người có vẻ đẹp vẹn toàn. Nhưng tại sao? Chỉ vì một ả nữ nhân mà bọn họ vứt bỏ người. Chỉ vì một ả nữ tì, mà họ rủ bỏ hết sự tin tưởng vào Người? Ả có gì hơn người sao? Không phải là hơn, mà ả đã bỏ xa người rồi... Hỡi Nữ Hoàng của ta, đừng lậm vào chúng nữa, chẳng tốt đẹp gì đâu. Hãy để ta yêu thương nàng, bảo bọc nàng, và để ta phục tùng nàng đến hết đời này. Hãy đặt niềm tin vào ta, vì chính ta sẽ giúp nàng. ~Ngày khai mở__ 15-02-2023 ~Tác giả__ Hann [M.H_Mạn Hoa]
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [HungAn][QuanghungMasterDxNegav]Ánh Sao Mờ
  • [EDIT] Tra Nữ (NPH) - A Lý Lý Nha
  • HOÀN- Sườn xám mỹ nhân
  • [MX] Boss lúc nào cũng dính ta
  • CỬU KIẾP DUYÊN [Truyện ngắn]
  • [CHUYENVER- DUONGKIEU] Hạ nhật phù hoa

Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên. Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái. Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa. Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ. Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan. Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ức An mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này. Cậu là ký ức dang dở của chính Hùng Một linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói. Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu? Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại. Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thương Mãi mãi và vô tận

More details
WpActionLinkContent Guidelines