Trạm Dừng

Trạm Dừng

  • WpView
    Membaca 6
  • WpVote
    Vote 1
  • WpPart
    Bab 1
WpMetadataReadBersambung
WpMetadataNoticePublikasi terakhir Sen, Jan 22, 2024
Chúng ta đều là trạm dừng chân tạm bợ của một vài ai đó, và là chốn về yên ổn của một ai đó. Nhưng làm sao biết được ai là người chỉ tạm bợ ghé ngang, ai mới là người chịu neo lòng ở lại? Đời người tốt nhất là đừng nên gặp quá nhiều người, để rối bời chẳng biết đâu là duyên, đâu là nghiệp, đâu mới là chân tình, còn đâu chỉ toàn giả ý. Bởi khi còn trẻ, người ta dễ đau lòng vì những lần rời tay buông bỏ... của những người cứ ngỡ là người thương. Rốt cuộc cũng chỉ là khách qua đường, dừng chân trú tạm, nhân ngày bão giông. Rồi nắng hửng mưa tan, họ rời đi. Và chúng ta ngơ ngác tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, mà chẳng thể giữ lại nổi một con người? Nhưng chúng ta thật quá ngốc rồi.... Vì ngay từ đầu, làm gì có đúng sai. Khi "trạm dừng" vốn dĩ chỉ là nhất thời, còn cái mãn đời lại thuộc về "chốn về" nương náu sau cùng. Thế nên đừng cam tâm làm một trạm dừng chân, đừng phó mặc cho lòng mình quá nhiều người ghé ngang tạm bợ. Trạm dừng này, khoá kín cửa then cài, treo bảng cấm từ đây. Chỉ mở ra cho đúng người xứng đáng muốn an ổn ở lại, muốn chung tình lâu dài. Miễn tiếp khách qua đường. Chỉ đón đợi người thương. Bởi vậy tốt nhất, đời người đừng nên gặp quá nhiều người. Gặp đúng người, là đủ! Nói thì nói vậy chứ đời người mà ai biết được đâu =))))
Seluruh Hak Cipta Dilindungi Undang-Undang
Bergabunglah dengan komunitas bercerita terbesarDapatkan rekomendasi cerita yang dipersonalisasi, simpan cerita favoritmu ke perpustakaan, dan berikan komentar serta vote untuk membangun komunitasmu.
Illustration

anda mungkin juga menyukai

  • [ 12 Chòm Sao ] Mộng Thanh Xuân
  • Là không ai đợi ai - Cỏ (Full + Ngoại truyện)
  • [NGÔN LAM] Ai Còn Chờ Ai Khi Mùa Hoa Nở? - Nhật Lãng
  • EM LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ ANH KHAO KHÁT [Hoàn]
  • Bạn trên bạn
  • CỎ BỐN LÁ
  • (LânDuy) Longfic - Biển người
  • [Hoàn Thành] Chân Trời Sau Mưa

Năm đó, mùa hoa đào nở, Chúng tôi gặp nhau trong cái thời mà mỗi người đều mang một vẻ rạng rỡ như một đóa hướng dương. Năm đó, chúng ta trở thành bạn bè, Bừng bừng khí thế ước hẹn đủ điều, rồi cùng nhau những điều điên loạn của thời học trò ngây ngô. Năm đó, tất cả chuẩn bước vào kì thi đại học, Đó là những tháng ngày cùng nhau vùi đầu vào bài vở. Rõ ràng là bản thân chẳng sợ trời sợ đất, thế mà lại sợ rớt tốt nghiệp. Cũng là năm đó, nhưng mà... Tất cả mọi thứ bỗng chốc vụn vỡ, tựa như cái chớp mắt choàng tỉnh khỏi giấc mộng. Một giấc mộng ngọt ngào nhưng đầy bi thương. Dùng khoảng thời gian dài để đổi lấy những tháng ngày bình yên, đến khi tương phùng mới nhận ra rằng, hóa ra bản thân vẫn không quên được giấc mộng hoa niên của năm ấy. Thực sự là một giấc mộng? Thì ra, thanh xuân này không phải là mộng ảo. Chỉ tiếc thay, nó không thể trở thành đoạn hồi ức đẹp nhất đến những giây phút cuối cùng. Truyện có hai hồi: Hồi I : Lời Hẹn Ước Năm Ấy Hồi II : Tình Bạn Của Chúng Ta ⚠Lưu ý⚠ Truyện chỉ đăng duy nhất độc quyền tại Wattpad

Detail lengkap
WpActionLinkPanduan Muatan