Got To Believe !

Got To Believe !

  • WpView
    Reads 684
  • WpVote
    Votes 20
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Sun, Mar 1, 2015
Làm thế nào để nhận ra nhau khi không còn ký ức? “Điều đáng sợ nhất trong cuộc đời này không phải là cái chết. Đáng sợ hơn cái chết, đó là sự lãng quên.” Xoay quanh câu chuyện của hai con người cố gắng tìm lại từng chút quá khứ, chiến đấu với chứng mất trí nhớ để cố nhận ra nhau, và cùng vượt qua hàng ngàn chướng ngại vật trên con đường tình nhiều chông gai để đến bên nhau lần nữa. “ Got To Believe ! ” là một câu chuyện ngập tràn những thổn thức về tình yêu và sự lãng quên… Author : #TranqTranq =))
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [QuanghungMasterD x Negav][HungAn]Hồng phai
  • [Bách hợp][Edit] Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi
  • [Threeshots/ChanBaek] Một lần và Mãi mãi
  • (Quang Tiệp) (Tiệp Quang) Đếm ngược tới ngày xa anh
  • [FAYEYOKO - FANFIC] CẢM HÓA HÓA VÔ CẢM
  • Mảnh vỡ
  • Tìm người trong kí ức của tôi
  • [Quỳnh Tú] Đừng Rời Xa Em Lần Nào Nữa

Hồng Phai - là khúc dương cầm vang lên giữa buổi chiều giông, nơi giai điệu của yêu thương bị bóp nghẹt bởi thù hận, nơi một trái tim chờ đợi trong lặng im còn trái tim kia lại lạnh lùng ngoảnh mặt -là bản tình ca dở dang viết giữa mùa hoa rụng. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn, hóa ra chỉ là sân khấu giả tạo lộng lẫy dựng lên từ những hiểu lầm, day dứt và một trái tim yêu đơn phương đến cạn kiệt. Cuộc hôn nhân của họ không phải là kết quả của tình yêu, mà là vết khâu vụng về giữa một trái tim tan nát và một trái tim không còn biết rung động. Cậu yêu, cậu đợi, cậu chịu đựng. Còn anh - chỉ biết quay lưng, trừng phạt và vùi chôn quá khứ trong những ánh mắt lạnh như băng .Giữa cung điện xa hoa của danh vọng và quyền lực, có một con người đang héo mòn từng ngày vì một tình yêu không lối thoát. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, chỉ có một người cậu khao khát ngoảnh lại - và người ấy, vẫn mãi bước đi trong câm lặng. Liệu một ngày nào đó, trong trái tim chất chứa thù hận ấy có kịp nảy mầm trước khi sắc hồng phai tàn? Liệu rằng, khi sắc hồng đã phai, tim người có kịp nhận ra mình đã yêu? Hay mọi thứ chỉ là một hồi kết chậm rãi cho một tình yêu chưa từng được gọi tên? *Lần đầu viết truyện mong mọi người không chê và nhẹ nhàng với em nó ạ🥹🥺😖*

More details
WpActionLinkContent Guidelines