junhao | thích

junhao | thích

  • WpView
    Reads 462
  • WpVote
    Votes 36
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadMatureComplete Tue, May 9, 2023
"bảo bối, nếu em thích anh thì em có thể nói" "điên à?" "ừ, yêu em đến điên rồi" _______________________________ ;; xu minghao: một nhà văn trẻ, đã được xuất bản rất nhiều sách. ;; wen junhui: biên tập kiêm luôn quản lý của minghao "chuyện tình nhà văn bị writeblock và chàng quản lý cợt nhả" •ㅡ ruisiz
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [GyuHao _ Chuyển Ver] Ánh Trăng Xanh
  • [MINWON-MEANIE] MÈO CƯNG, TÌM THẤY EM RỒI
  • [Meanie] Người ta
  • (Huấn văn) Seventeen - Gyuhao - Èo ơi, sợ quá cơ ý!
  • [Junhao] 𝐓𝐡𝐞 𝐦𝐨𝐨𝐧 𝐚𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞 𝐬𝐭𝐚𝐫
  • Tận Cùng Tình Yêu - Hào Môn Kinh Mộng 2 - Ân Tầm - Edit: Greenhouse-nhoclubu
  • [JunHao] [Threeshort] Nếu Ta Yêu Nhau

(CP: Luật sư x nghệ sĩ piano) ♪ Giới thiệu ♪ Từ Minh Hạo sống suôn sẻ tới năm hai mươi bốn tuổi thì đột nhiên gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh dậy, trí nhớ của cậu lại trôi về năm mười tám tuổi. Nghe nói bây giờ mình là một nghệ sĩ biểu diễn khá nổi tiếng, Từ Minh Hạo tự dưng được pass qua hẳn 6 năm tập luyện hô to rằng "ôi mình lời thật đấy". Lời hơn nữa là- Cậu kết hôn rồi, đối tượng kết hôn còn là người mà khi niên thiếu mình muốn nhưng không có được. Niềm vui qua đi, cậu lại cảm thấy buồn bực. Kim Mẫn Khuê lạnh hơn cả núi băng, năm đó Từ Minh Hạo rầm rộ theo đuổi anh làm cả trường biết hết. Có một lần cậu tự tay đánh bóng một viên đá "Ánh trăng xanh" tặng anh. Kim Mẫn Khuê liếc cái tay được băng bó thành đòn bánh tét của Từ Minh Hạo, chỉ nói hai chữ: "Tránh ra." Kim Mẫn Khuê không biết rằng, cậu chủ nhỏ nhà họ Từ sống nửa đời ngỗ ngược phóng túng, không hề biết "kiên trì bền bỉ" là như thế nào, duy chỉ cố chấp với hai chuyện-- Một là đàn piano, hai là Kim Mẫn Khuê. Từ Minh Hạo cũng không biết rằng, năm ấy sau khi cậu nản lòng rồi bỏ đi, năm phút sau Kim Mẫn Khuê đã đi vòng về, khom lưng nhặt viên đá ánh trăng xanh bị vùi trong bùn đất kia, vẩy sạch bụi bẩn rồi bỏ vào túi. "Thế sau khi cưới nhau, tụi mình có... hôn nhau chưa?" "Ừm." "Thỉnh thoảng à?" "Không, hằng ngày." ___________________________ Tác giả viết hiện thực và quá khứ đan xen. Chương N là hiện tại, P là quá khứ

More details
WpActionLinkContent Guidelines