Fyolai. Khóc

Fyolai. Khóc

  • WpView
    Reads 777
  • WpVote
    Votes 57
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Sat, Jun 10, 2023
"Em khóc. Khóc đến xé nát cả mảnh trời sao. Khóc. Mong của mình đừng trôi mất". Cái bìa mình lười vẽ nốt, delay hơn 4 tháng rồi nên trông nó dở dở mn thông cảm nha hiu hiu Lưu ý là truyện thực sự rất khó hiểu, có chi tiết nào mn không biết thì hỏi mình nhé. Đm truyện t nghĩ còng lưng mấy chi tiết đấy, k hiểu làm ơn đừng bỏ qua mà hỏi nha, thề. Lũ lợn ăn mà đ biết m đang ăn gì, đừng như lũ lợn, làm ơn luôn đấy.
All Rights Reserved
#5
fyolai
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Ước Gì Được Yêu - Lữ Tịch Anh
  • [JoongDunk] Chú Đợi Em Lớn Nhé!
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • (Longfic)- [Hoàn]-MinV- Bỏ Rơi
  • Quân hỏi ngày về không có kỳ (Đoản hoàn, HE)
  • Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá
  • Untitled, S | Mẫn
  • JOONGDUNK | JoongDunk Shortfics 🔞
  • Kích thích
  • [Suho x Seojun] Mãi mãi là bạn bè

Hẳn cảm giác đi bên lề của một tập thể không ai muốn tự mình phải cảm nhận. Nó không chỉ là sự cô đơn mà còn là sự đe dọa, lắng lo về nhiều thứ. Đôi lúc không thể tránh khỏi trở thành một kẻ đi bên lề, do không hợp sở thích, quan điểm thì không sao, nhưng nếu do cách biệt về mặt văn hóa - xã hội? Thủy trong câu chuyện này là một người như thế. Thanh không rõ là một người bạn, một đứa phản diện hay kẻ bội phản, Thanh dẫn dắt Thủy vào mối quan hệ đan xen phức tạp của một xã hội thu nhỏ. Ở đó, Thủy dấn bước vào thế giới người ta nói chuyện với nhau, người ta làm bạn. Có lẽ là điều Thủy mong muốn hoặc là điều phải suy nghĩ lại. Trích dẫn: Trong tôi ngồn ngộn những câu hỏi về tình yêu? Cần lắm phải làm cho ra lẽ những băn khoăn trong lòng mình chứ. Tôi cũng đang đứng trước một ngưỡng cửa, nơi tôi bước vào sẽ làm thay đổi toàn bộ con người tinh thần của mình, hoặc không. Dẫu không thể biết tường tận kết quả, người ta chuẩn bị trước cho những điều có khả năng giáp mặt vẫn hơn chứ? Đôi khi tôi mong chờ, đôi khi cũng gạt phăng nguồn ngọn làm trái tim tôi rừng rực, đập loạn nhịp: cảm giác được yêu. Nhưng đứng trước cây cầu treo dẫn đến một bến bờ sương bao phủ chỉ còn thấy thấp thoáng những cảnh vật không báo hiệu trước cho điều gì, tôi hoang mang rồi lại thấy lòng se sắt. Đến cuối cùng, hoá ra độc chỉ là sự do dự của bản thân, còn đúng sai thế nào cũng chỉ là ảo ảnh của con người lòng mang kỳ vọng với thế giới. Chúng vẫn chảy xiết như những dòng Cửu Long đổ về lòng biển mẹ,

More details
WpActionLinkContent Guidelines