Story cover for Thanh Mai by sangchoichang
Thanh Mai
  • WpView
    LẦN ĐỌC 118
  • WpVote
    Lượt bình chọn 4
  • WpPart
    Chương 16
  • WpView
    LẦN ĐỌC 118
  • WpVote
    Lượt bình chọn 4
  • WpPart
    Chương 16
Đang sáng tác, Đăng lần đầu thg 6 30, 2023
Chúng mình đạp xe. Từ chỗ chúng mình nhìn ra không thấy được hoàng hôn nhưng vẫn trông được Mặt Trời màu đỏ từ từ núp vào sau những ngôi nhà. Mặt Trời buổi chiều khiêm tốn. Khác với ban trưa, mình ngước lên dù có nheo mắt đến thế nào cũng không thấy được Mặt Trời. Còn về chiều thì mình có thể nhìn thẳng vào Mặt Trời mà chẳng lo chói mắt. Những tia nắn nhạt dần, không bỏng rát nữa, nhè nhè đổ xuống đường cho tới khi bị mặt bê tông hút hết hẳn. Gió thổi từng cơn mát rượi, lau khô đi mồ hôi và xoa đầu chúng mình trên con đường về nhà.
...
Chúng mình cứ nói những câu chuyện tầm phào như vậy trên đường về...
Bảo Lưu Mọi Quyền
Sign up to add Thanh Mai to your library and receive updates
Hoặc
#37truyenvietnam
Nội dung hướng dẫn
Bạn cũng có thể thích
Văn Ca Tuyết Mộng bởi 12thSwan
6 chương Đang sáng tác
"Ánh sáng khuất sau lưng đồi, nơi góc tối Mặt Trời tan vỡ." Chiều buông như một hơi thở dài, rơi chậm rãi xuống những triền cỏ đã úa màu. Ngọn đồi đứng im lìm, che giấu sau lưng nó khoảnh khắc mà chẳng ai muốn đối diện: thời khắc ánh sáng cuối cùng vỡ vụn thành bóng tối. Thế nhưng cũng có người từng thổ lộ rằng, trước khi mang theo sắc vàng rực rỡ mà biến mất, hoàng hôn đẹp vô cùng. Nó đẹp hơn cả bình minh, vì đó là lúc con người có cơ hội soi chiếu lại tâm tư, được thả trôi trong những xúc cảm âm thầm: nơi dễ siêu lòng trước vẻ đẹp thức thời của thiên nhiên. Vẻ thi vị ấy không sao giấu được trong tầm mắt; nó hư ảo mà mênh mang, đẹp đẽ vô cùng. Phải, hoàng hôn rất đẹp. Nhưng ở bên kia góc tối của Mặt Trời, liệu có ai từng nghĩ, đó có phải là một hình thức khác của nỗi cô đơn? Nơi ánh sáng vừa khuất, mọi sắc màu chập chờn như giấc mộng, và lòng người bỗng chùng xuống giữa ranh giới của mong chờ và tiếc nuối. Có những hoàng hôn không nhuốm sắc vàng, chỉ còn bóng tối rịn ra từ những điều chưa kịp nói. Và mỗi góc tối Mặt Trời tan rã... là nơi người ta bắt đầu học cách quên. Chiêu Tuyết đứng ở đó, phía sau lưng đồi , nơi ánh sáng cuối cùng đã chọn cách lặng lẽ mà rời đi để ngóng tìm một điều gì đã cũ: một ánh mắt, một cái tên, hay chỉ đơn thuần là âm vang của một lần chạm khẽ. Ở đó, cô đã đứng một mình rất lâu - như thể chờ điều gì sẽ không bao giờ trở lại. "Lại một ngày nữa, với những kỷ niệm đã ố vàng."
Tiếng hát của những hành trình (2) bởi Raven2qua
99 chương Đang sáng tác
"Trời xanh bao la cùng mặt trời~ Trên ánh trăng thanh là màn đêm với tinh tú toả sáng~ Tiếng hát ai ơi, câu chuyện kể về những nhà lang bạt Thi nhân ngân lên bài thơ và câu hát Không thấy vận may đâu có nghĩa không thấy mặt trời Bên ngoài có sao ta vẫn chìm trong giấc ngủ Hy vọng là sớm mai, là mặt trời toả sáng Hy vọng là là màn đêm, bầu trời vẫn rực rỡ sao Không thấy mặt trăng đâu phải lạc mất vận mệnh Những vì sao toả sáng dẫn đường cho những nhà lang bạt Ôi~ Bao con người trên mảnh đất quê hương Đi trên con đường của những kẻ mơ mộng Những vị vua ở trên ngai cao, những vị thần ở tầng trời cao ngất Dẫu vậy ta vẫn cứ chìm vào giấc ngủ yên bình Sớm mai bước trên đồng cỏ Tối mai nâng cốc rượu say Đôi lúc thả chân vào suối Đôi lúc bước chân qua những cánh đồng lúa mì La~ la~ la Đêm nay thật đẹp (Sớm mai cũng thế) Ánh nắng vàng ươm của sớm mai Sắc xanh xinh đẹp của trời đêm Rồi cậu có ngủ ngon không ai ơi Mơ về hành trình của những kẻ lang bạt Ta tỉnh dậy thì lá vẫn sẽ xanh Ta tỉnh dậy sẽ có ánh lửa hồng Lặng lẽ thôi cho muôn vật ca hát Lặng lẽ thôi cho ánh trăng dìu người vào giấc ngủ Sáng mai nhất định sẽ náo động Sáng mai nhất định sẽ là một ngày đầy nắng. ~The Song of The Journey~ Những kẻ lang thang là khởi đầu của khúc ca tạo nên thế giới Thi nhân bước đi khắp thế gian và cất lên khúc nhạc dệt nên bao câu chuyện. Họ hát lên nó: Qua cây đàn Lia, qua cây sáo trúc, qua hộp nhạc nhỏ, qua những áng thơ và giọng ca ngân lên trong xúc cảm.
[BHTV] Dì Mận Ngốc Yêu bởi mottruyen_
12 chương Hoàn thành Trưởng thành
*Đây là bản nháp cũ của tác giả, tác giả sửa lại cho hoàn chỉnh và đăng lên cho mọi người cùng đọc. --- Mảnh Đất Dì Mận là câu chuyện buồn mà ấm, lấy bối cảnh miền Tây Nam Bộ xưa, nơi bờ sông, bụi chuối, mái nhà lá đơn sơ gói ghém phận người lắm gập ghềnh. Dì Mận - người đàn bà điên dại nhưng biết yêu, biết thương, biết đợi. Một đêm, dì trao trọn thân cho Lành - đứa con gái trẻ như một tia sáng vụt qua đời dì. Sáng hôm sau, Lành trốn đi, bỏ lại dì với tủi thân, nước mắt, và một mảnh đất chẳng ai dòm ngó. Nhưng tình người miền Tây đâu dễ cạn. Lành quay về, dì Mận khóc trách, rồi tha thứ. Họ sống chui rúc, chở che nhau qua bao tiếng chửi rủa, những đêm dài ngóng sông, lo sợ nhau rời đi. Đến khi mẹ Lành thấu hiểu, cha Lành trở về, mảnh đất nhỏ thành mái nhà, nơi dì Mận được cột tóc, tập vo gạo, học nhóm bếp, chờ người mình thương. Một chuyện tình nữ nữ vụng về mà chân thành, giữa những con người tưởng như cằn cỗi mà trái tim còn đầy ắp yêu thương. Mảnh Đất Dì Mận không chỉ là mảnh vườn quê nghèo, mà còn là mảnh đất của niềm tin, nơi kẻ điên được thương, kẻ bỏ đi được trở về, người già được nắm tay nhau trong bóng trăng quê hiền lành.
Bạn cũng có thể thích
Slide 1 of 8
Này nhóc lớn nhanh ch��ị đợi (Full) - Quỳnh Poo cover
Bầu trời! Chúng tôi xin lỗi, hãy quay lại đi cover
[XUẤT BẢN] NHẬT THỰC TOÀN PHẦN cover
Văn Ca Tuyết Mộng cover
Tiếng hát của những hành trình (2) cover
[BHTV] Dì Mận Ngốc Yêu cover
(Tào Đẩu) Chuyện thường ngày cover
[HOÀN THÀNH] NỐT RUỒI SON NƠI ĐÁY MẮT cover

Này nhóc lớn nhanh chị đợi (Full) - Quỳnh Poo

31 chương Hoàn thành

Đó là buổi chiều hoàng hôn đẹp đến mức nao lòng... Cơn gió biển thổi mát rượi vào bờ đem theo tiếng rì rào của con sóng phía xa xa, cậu nhóc con ngẩn người nhìn về phía xa xa... Nơi đó có một cô gái với nụ cười tươi như nắng ban mai, vẫy tay chào tạm biệt cậu: - Hẹn gặp lại nhé nhóc, nhóc lớn nhanh chị đợi! Và rồi cậu thấy, lồng ngực mình đập "thụp" một nhịp... Giống như cơn gió biển thổi qua để lại cảm giác lành lạnh, cô gái đó đến và đi, để lại trong cậu biết bao suy nghĩ vẩn vơ, nhưng cảm xúc mà cậu cảm nhận rõ ràng nhất đó chính là cảm giác buồn, trái tim mới lớn của cậu đã biết phải đi đến đâu rồi!!! Đôi khi trên cùng một con đường, lúc đi lướt qua nhau, chúng ta đã vô tình... chạm vào nhau! Câu chuyện kể về một cậu nhóc thích làm phi công trẻ lái máy bay bà già, với châm ngôn "tán gái là phải lầy"!!! ......... Vài lời của bạn tác giả: Mình vốn định viết ra một câu chuyện tình cảm trong sáng đáng yêu, nhưng càng về sau thì nội dung lại không hề trong sáng như cái tiêu đề truyện nữa. Vì thế, các bạn hãy cân nhắc trước khi xem nhé!