Thanh Mai

Thanh Mai

  • WpView
    Leituras 134
  • WpVote
    Votos 4
  • WpPart
    Capítulos 16
WpMetadataReadEm andamento
WpMetadataNoticeÚltima atualização sáb, jul 15, 2023
Chúng mình đạp xe. Từ chỗ chúng mình nhìn ra không thấy được hoàng hôn nhưng vẫn trông được Mặt Trời màu đỏ từ từ núp vào sau những ngôi nhà. Mặt Trời buổi chiều khiêm tốn. Khác với ban trưa, mình ngước lên dù có nheo mắt đến thế nào cũng không thấy được Mặt Trời. Còn về chiều thì mình có thể nhìn thẳng vào Mặt Trời mà chẳng lo chói mắt. Những tia nắn nhạt dần, không bỏng rát nữa, nhè nhè đổ xuống đường cho tới khi bị mặt bê tông hút hết hẳn. Gió thổi từng cơn mát rượi, lau khô đi mồ hôi và xoa đầu chúng mình trên con đường về nhà. ... Chúng mình cứ nói những câu chuyện tầm phào như vậy trên đường về...
Todos os Direitos Reservados
#132
đường
WpChevronRight
Junte-se a maior comunidade de histórias do mundoTenha recomendações personalizadas, guarde as suas histórias favoritas na sua biblioteca e comente e vote para expandir a sua comunidade.
Illustration

Talvez você também goste

  • Văn Ca Tuyết Mộng
  • [ST - Hoàn] Nhật ký ngoại tuyến của ánh trăng sáng lót đường
  • [HOÀN THÀNH] NỐT RUỒI SON NƠI ĐÁY MẮT
  • [Truyện Việt] Áo dài Hà Bắc
  • Bầu trời! Chúng tôi xin lỗi, hãy quay lại đi
  • [XUẤT BẢN] NHẬT THỰC TOÀN PHẦN
  • (Tào Đẩu) Chuyện thường ngày
  • 【ZHIHU/HOÀN】TÌNH ĐẦU - Trương Nhược Dư

"Ánh sáng khuất sau lưng đồi, nơi góc tối Mặt Trời tan vỡ." Chiều buông như một hơi thở dài, rơi chậm rãi xuống những triền cỏ đã úa màu. Ngọn đồi đứng im lìm, che giấu sau lưng nó khoảnh khắc mà chẳng ai muốn đối diện: thời khắc ánh sáng cuối cùng vỡ vụn thành bóng tối. Thế nhưng cũng có người từng thổ lộ rằng, trước khi mang theo sắc vàng rực rỡ mà biến mất, hoàng hôn đẹp vô cùng. Nó đẹp hơn cả bình minh, vì đó là lúc con người có cơ hội soi chiếu lại tâm tư, được thả trôi trong những xúc cảm âm thầm: nơi dễ siêu lòng trước vẻ đẹp thức thời của thiên nhiên. Vẻ thi vị ấy không sao giấu được trong tầm mắt; nó hư ảo mà mênh mang, đẹp đẽ vô cùng. Phải, hoàng hôn rất đẹp. Nhưng ở bên kia góc tối của Mặt Trời, liệu có ai từng nghĩ, đó có phải là một hình thức khác của nỗi cô đơn? Nơi ánh sáng vừa khuất, mọi sắc màu chập chờn như giấc mộng, và lòng người bỗng chùng xuống giữa ranh giới của mong chờ và tiếc nuối. Có những hoàng hôn không nhuốm sắc vàng, chỉ còn bóng tối rịn ra từ những điều chưa kịp nói. Và mỗi góc tối Mặt Trời tan rã... là nơi người ta bắt đầu học cách quên. Chiêu Tuyết đứng ở đó, phía sau lưng đồi , nơi ánh sáng cuối cùng đã chọn cách lặng lẽ mà rời đi để ngóng tìm một điều gì đã cũ: một ánh mắt, một cái tên, hay chỉ đơn thuần là âm vang của một lần chạm khẽ. Ở đó, cô đã đứng một mình rất lâu - như thể chờ điều gì sẽ không bao giờ trở lại. "Lại một ngày nữa, với những kỷ niệm đã ố vàng."

Mais detalhes
WpActionLinkDiretrizes de Conteúdo