[Andree × Bray] PANACEA

[Andree × Bray] PANACEA

  • WpView
    Reads 38,923
  • WpVote
    Votes 4,204
  • WpPart
    Parts 56
WpMetadataReadComplete Tue, May 14, 2024
panacea: chữa lành tất cả Bùi Thế Anh - Trần Thiện Thanh Bảo ✧ Lưu ý: nội dung câu chuyện chỉ là hư cấu, mọi tình tiết trong fanfic đều là do mình tự suy nghĩ nên, không lấy cảm hứng từ bất kì tình huống nào ngoài đời thực. Hãy đọc truyện với tâm trạng thoải mái, đừng đặt nặng bất kì vấn đề gì, xin cảm ơn mọi người ạ
All Rights Reserved
#42
andray
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Andree x Bray [VER] [ABO] Hợp Đồng Chia Tay
  • [ Andree x Bray ] [ Andray ] Khi nào anh mới chấp nhận em?
  • 𝗚𝗢𝗟𝗗𝗘𝗡 𝗧𝗥𝗜𝗔𝗡𝗚𝗟𝗘 [ 𝗔𝗡𝗗𝗥𝗔𝗬 ]
  • 𝓢𝓪𝓾 𝓷𝓪̀𝔂! [ 𝓐𝓷𝓭𝓻𝓪𝔂 ]
  • [Andree x Bray] {NC-18} Dreamboat
  • andree x bray || hổ và thỏ
  • [andray] bố đơn thân
  • Bray x Andree | CHUYỂN VER | TỈNH LẠI LẦN NỮA, TÔI CƯA ĐỔ BẠN THÂN
  • (Andree-Bray) Bảo thích Thế Anh!!!

Tác Giả gốc : Sơn Nguyệt Từ Hoan Editor : Mèo Thể loại : Đam Mỹ, Ngọt, Ngược, Hiện Đại Cp : Bùi Thế Anh x Trần Thiện Thanh Bảo Từ lúc nhìn thấy Thế Anh, Thanh Bảo luôn trong trạng thái đứng ngồi không yên, cậu để Thế Anh vào phòng, ngồi trên chiếc ghế sô pha rộng rãi dành cho một người, nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn không ngồi xuống bên cạnh hắn. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Thế Anh im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: "Không cần." Thoạt nhìn có chút ủy khuất. Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Thanh Bảo ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Thế Anh vang lên từ trên đỉnh đầu: "Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?" Ôn như như một giấc mơ vậy.

More details
WpActionLinkContent Guidelines