Our Love - Adorable Babi

Our Love - Adorable Babi

  • WpView
    Reads 8
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, Jul 26, 2025
Chúng tôi bước qua cổng trường Đại học Kinh tế Quốc dân, hoà vào dòng sinh viên tấp nập đang tiến vào khuôn viên rộng lớn phía trước. Con đường trải dài, hai bên là hàng cây xanh mát, gió sớm khẽ lay động những tán lá khiến không khí buổi sáng càng thêm dễ chịu. Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, cố gắng ghi nhớ từng khung cảnh lạ mà rồi sẽ trở nên quen thuộc này. Đi thêm vài bước, giữa khoảng sân rộng, tòa nhà A2 hiện ra - cao lớn, hiện đại, những ô cửa kính phản chiếu ánh nắng sớm lấp lánh. Cảnh tượng ấy khiến tôi bất giác khựng lại trong vài giây. Tất cả như đang hiện ra rõ nét trong trí tưởng tượng mà suốt bao năm qua tôi luôn hình dung, nhưng giờ đây, tôi không còn mơ nữa - tôi đang thật sự đứng ở đây. Đây chính là nơi mà suốt ba năm cấp ba tôi đã mơ tới, đã đặt mục tiêu, đã nỗ lực từng ngày để được chạm đến. Giữa dòng người đông đúc, nhộn nhịp, tôi - Ngọc Trâm - cuối cùng đã trở thành tân sinh viên của ngôi trường này. Minh Anh dừng lại bên cạnh, cũng ngước nhìn tòa nhà rồi quay sang nói nhỏ: "Thật rồi đó Trâm. Mình chính thức là sinh viên NEU rồi." Tôi mỉm cười, lòng ngập tràn cảm xúc - hồi hộp, háo hức, và có chút bỡ ngỡ. Phía trước là một hành trình dài chưa biết điều gì đang chờ đợi, nhưng tôi thấy mình sẵn sàng - và may mắn hơn cả, tôi không bước đi một mình. ---------------- 07/2025
All Rights Reserved
#272
game
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Ngọt Hơn Cả Đường
  • (Cự Giải - Thiên Yết) Gã Cho Lão Công Nhà Giàu
  • (LânDuy) Longfic - Biển người
  • [FULL] Nhạn Bắc bay hướng Nam - Úy Không
  • Cách thanh mai cưa đổ trúc mã
  • Lại đây ôm cái nào!!!
  • Thanh Hạ Hương

Tôi kéo cuốn sách đang dơ trước mắt xuống ngang mũi. Khuôn mặt hiền hậu, đẹp trai đến nỗi phát ra hào quang của người con trai đang ngồi gõ máy tính trước mắt tôi đây làm tôi nảy ý muốn chọc ghẹo. Tôi thở dài rồi nói: "Nè Minh Nhật, quên kể cậu nghe. Tuần trước tôi đi khám bác sĩ." Minh Nhật ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại, có chút lo lắng: "Hả? Sao lại đi khám? Ngọc Anh bị gì à? Bác sĩ nói sao?" Tôi cười nhẹ: "Bác sĩ bảo tôi bị hạ đường huyết." "Hạ đường huyết?" - Minh Nhật nhíu mày hỏi lại. Tôi gật đầu, rồi kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy. Tay chống cằm, tôi nhìn Minh Nhật, cố giữ chất giọng tỉnh bơ: "Ừ, nên chắc tôi cần... vài câu ngọt ngào từ cậu để hồi đường lại." Minh Nhật liền đỏ mặt. Tôi bật cười: "Nhìn cậu kìa, tôi đùa thôi mà-" Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy bất ngờ hôn tôi một cái thật nhanh, rồi quay mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì. "Vậy... vậy được không..?" - Minh Nhật lúng túng hỏi, giọng nhỏ như gió thoảng. Tôi cười, đáp khẽ: "Được." Tay chạm nhẹ lên môi, lẩm bẩm: "Cái này... chắc đủ 'ngọt' rồi." 🪼🦋𝜗𝜚

More details
WpActionLinkContent Guidelines