[THÀNH-GIANG] Forget the past

[THÀNH-GIANG] Forget the past

  • WpView
    Reads 2,586
  • WpVote
    Votes 380
  • WpPart
    Parts 31
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Mar 12, 2025
OTP Thành - Giang Anh - một người tưởng như đã có tất cả sự nghiệp, tình yêu viên mãn lại rơi vào nỗi bi thương thống khổ Hắn - một người xuất phát tay trắng lần lượt có được mọi thứ. Lại day dứt khi thứ hắn muốn nhất lại không có được Đơn giản là vì au thích ngược:) |Mọi yếu tố trong truyện đều là hư cấu Tác phẩm của trí tưởng tượng không liên quan đến người thật Không thích xin vui lòng click back Cảm phiền không copy, không mang đi nơi khác|
All Rights Reserved
#83
tranthanh
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Jikook | Điểm Tựa
  • [RhyCap] KHẮC TINH
  • [BHTT - QT] Cả thế giới đều biết nàng yêu ta - Ngư Sương
  • [ LongFic ] Tổng Tài Đại Nhân - YulSic (End)
  • KHÔNG TIN ANH YÊU THẦM TÔI ĐÂU - ĐẰNG LA VI CHI
  • Những Ngày Mưa Không Tạnh [GeminiFourth]
  • [RhyCap] Dạy dỗ vị hôn phu

"Em và anh, hai ta tình cờ gặp được nhau vào lúc đối phương tuyệt vọng nhất" Anh, mất đi ánh sáng cuộc đời là mối tình đơn phương 5 năm do căn bệnh quái ác mà mãi mãi ra đi. Thành phố hoa lệ bỗng hóa thành nấm mồ chôn vùi bao kỷ niệm. Anh bỏ lại tất cả, tìm về chốn quê hương yên bình, nơi mà anh tin rằng nỗi đau sẽ vơi bớt theo từng làn gió biển mát lạnh nơi anh lớn lên. Cậu, vừa tốt nghiệp đại học, vừa chật vật với guồng quay cuộc sống người lớn đầy khắc nghiệt. Nỗi đau tình đầu tan vỡ vì sự phản bội như một vết cứa sâu hoắm trong tim, khiến cậu thu mình lại, chỉ biết cố gắng bươn chải giữa dòng đời xô đẩy. Hai con người với hai nỗi đau không thể gọi thành tên, vô tình gặp nhau vào một chiều xuân ấm áp nơi phố biển. Ban đầu, họ chỉ là những người bạn cùng chung gánh nặng tâm tư. Những buổi trò chuyện thâu đêm, những ánh mắt thấu hiểu không cần lời nói, những cái nắm tay thật chặt khi yếu lòng... Dần dà, họ trở thành tri kỷ, là nơi để những tâm hồn vụn vỡ tìm thấy sự đồng cảm và sẻ chia. Chẳng biết từ bao giờ, Anh và Cậu đã trở thành Điểm Tựa cho nhau. Tình yêu nảy nở không ồn ào, không vội vã, mà nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của trái tim. Họ cùng nhau chữa lành những vết thương, cùng nhau bước qua bóng tối, và nhận ra rằng, đối phương chính là mảnh ghép còn thiếu, là một phần không thể thiếu trong cuộc đời này.

More details
WpActionLinkContent Guidelines