Story cover for (shortfic)-[1869]•|katekyo hitman reborn| vô thanh. by mocsi1305
(shortfic)-[1869]•|katekyo hitman reborn| vô thanh.
  • WpView
    Reads 424
  • WpVote
    Votes 39
  • WpPart
    Parts 5
  • WpView
    Reads 424
  • WpVote
    Votes 39
  • WpPart
    Parts 5
Ongoing, First published Dec 11, 2023
Mature
"cách để miêu tả mối quan hệ của hộ vệ mây và hộ vệ sương mù?"

"một thằng đeo rọ mõm và thằng còn lại cầm dây xích của nó."

"?"

"một thằng sủa thôi là đủ rồi."

"ủa, tưởng thằng đi cắn và thằng bị nó cắn?"
All Rights Reserved
Sign up to add (shortfic)-[1869]•|katekyo hitman reborn| vô thanh. to your library and receive updates
or
Content Guidelines
You may also like
(Convert)(KHR) Vongola hải ngoại sự nghiệp - Vọng Tây by KhinhVu909
62 parts Ongoing
Văn án: Đệ Nhất chính thức đem hắn một tay sáng tạo Vongola giao cho Sivnora, chuẩn bị cùng hắn người thủ hộ nhóm đi trước Nhật Bản quá bọn họ ẩn lui sinh hoạt, trừ bỏ hắn sương mù chi người thủ hộ ngoại...... Nhưng xuất phát sau Gặp được Băng hải tặc Mũ Rơm sau, hắn liền vô pháp thoái vị...... Người thủ hộ nhóm: Nếu như vậy chúng ta khai triển hải ngoại sự nghiệp! Đệ Nhất: Từ từ! Người thủ hộ nhóm: Nếu mặt khác hải tặc nhóm đều có danh hiệu, chúng ta đây liền kêu Vongola gia tộc! Những người khác: OHHHHHHH!!! Một đời: Ta về hưu sinh hoạt...... Tới rồi kỳ quái quốc gia sau Người thủ hộ: Cái gì chó má mười lão nhân! Làm cho bọn họ nhìn xem cái gì kêu Italy mạnh nhất Vongola gia tộc uy lực, trực tiếp làm Vongola thiếu thay thế được địa vị của bọn họ! Những người khác: OHHHH!! Đệ Nhất:...... Ta muốn về hưu. Rốt cuộc bình an tới Nhật Bản sau Đệ Nhất nhìn chung quanh có các loại kỳ quái dị năng mafia: Bồi thường giấy tờ nói thỉnh gửi cấp Italy Vongola, dù sao các ngươi cũng tìm không thấy: ) Thu được giấy tờ Vongola Juudaime: T_T Tag: Tổng mạn-Gia giáo-Hải tặc vương-Văn dã-Nhẹ nhàng
WonChan| Ba Đồng Một Mớ Tình Duyên by iiVitt
5 parts Ongoing
"Chúng tôi yêu nhau vào một thời mà cái nắm tay cũng là tội lỗi" "Không phải bọn tôi không đủ yêu. Mà là thế giới ấy không đủ chỗ cho tình yêu của tôi tồn tại" Giữa những con hẻm ngoằn ngoèo của Sài Gòn cuối thế kỷ 20, nơi tiếng ve lẫn trong tiếng rao buổi sáng, nơi những dãy nhà trọ cũ kỹ chứng kiến bao chuyện đời, có một tình yêu âm thầm nảy nở giữa Lý Xán, cậu sinh viên năm ba và Điền Nguyên Vũ, anh sửa xe cộc cằn ở phòng trọ kế bên Một bên là ánh mắt non nớt còn vương mùi sách vở, một bên là đôi tay chai sần quen với dầu nhớt và cuộc sống bấp bênh. Họ không giống nhau, cũng không được ai công nhận là nên thuộc về nhau Thời ấy, yêu một người cùng giới không chỉ là đi ngược lại số đông mà là đi ngược cả số phận Từ những ánh nhìn trộm lúc rửa xe đầu ngõ, từ bát cháo đem sang lúc ốm, đến một cái nắm tay giấu sau bóng tối bọn họ yêu nhau, vụng dại nhưng chân thành. Nhưng tình yêu ấy sớm bị nhấn chìm bởi định kiến, gia đình và những trói buộc xã hội mà họ không thể tự tay tháo gỡ Lý Xán bị ép trở về quê, bị mang lên chùa chữa bệnh. Điền Nguyên Vũ chỉ biết câm lặng sửa xe ngày qua ngày, chờ một ánh mắt quen thuộc quay lại Đây là câu chuyện về những trái tim từng bị gãy vụn, nhưng vẫn không từ bỏ quyền được yêu thương. Là những tháng năm nhọc nhằn, đau đớn, nhưng cũng đẹp đến ngẩn ngơ vì một lần dám yêu, dám sống thật với bản thân mình "Nếu Xán được sinh ra muộn mười năm nữa, thì có lẽ...chúng tôi đã cưới nhau rồi."
You may also like
Slide 1 of 9
[Kisa x Kijay] Lạc Giữa Nâu Đỏ cover
[Nyongtory][Fanfic] Từ ngày em đến cover
(ATSH)  Tiệm Bên Có Bé Omega Dễ Thương cover
[ Tổng ] Ta chỉ thích người trong sách ngươi-Nguyệt Kiến Ưu Hoa cover
(Edit) Sau khi xuyên thư,  cố chấp trúc mã trọng sinh cover
[AllReki] What's About Me? cover
(Convert)(KHR) Vongola hải ngoại sự nghiệp - Vọng Tây cover
WonChan| Ba Đồng Một Mớ Tình Duyên cover
my angel cover

[Kisa x Kijay] Lạc Giữa Nâu Đỏ

32 parts Ongoing

--- "Anh ơi, anh biết màu xanh lá trộn với đỏ ra màu gì không?" Cậu cười, đôi mắt lấp lánh như đang giấu một bí mật nho nhỏ. Anh khựng lại một chút, rồi nhướn mày hỏi: "Màu gì?" "Là nâu đỏ đó, anh không biết hả?" - Cậu nghiêng đầu, vẻ thích thú hiện rõ trên khuôn mặt. Anh thoáng ngơ ngác rồi bật cười: "Không, chi vậy?" "Em hỏi thôi, hì hì!" Cậu bật cười, nụ cười nhỏ mà sáng như một mảnh trời chiều. Nhìn cậu như vậy, anh cũng không nhịn được mà cười theo, bàn tay vô thức khẽ gõ lên trán cậu một cái nhẹ. Không phải anh không biết, mà là thích nhìn cậu vui. Và cậu-cái cách cậu cười, cái cách cậu nghiêng đầu, cả những câu hỏi vu vơ như thế này-từ lúc nào anh lại ghi nhớ từng chi tiết như thế? Từng lời nói, từng cử chỉ của cậu cứ lặng lẽ ở lại trong anh, như một mảng màu âm thầm vẽ lên một điều gì đó chưa rõ ràng. Là tình bạn đang trưởng thành? Hay là một thứ gì đó vượt qua cả những giới hạn mà họ vẫn quen nghĩ? ---