Bến Xưa

Bến Xưa

  • WpView
    Reads 3,155
  • WpVote
    Votes 156
  • WpPart
    Parts 32
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Apr 29, 2025
Trang: Ai đã vì ai trăn trở bao đêm? Khi gió tàn đông thổi lùa qua phên vách. Thì hai mươi năm phương trời xa cách bao lượt tàn canh thèm nghe hơi ấm bạn chung tình. Nào ai xớt chia bao phiền giận riêng mình. Cất bước ra đi là cõi lòng tan nát, giông gió cuộc đời vùi dập kiếp phong sương. Biết để hờn để tủi cho người thương nhưng đành chịu biệt ly cho đôi đường vẹn vẻ. Có ngờ đâu đời chia hai lối rẽ, người quạnh quẻ dương gian, người tẻ lạnh hoang mồ. Tâm: Dầu cách trở sông Ngân thì quạ đen bắt cầu ô thước, còn em từ độ ra đi là tăm cá mịt mờ, cho anh khô héo ngày đêm tháng đợi năm chờ. Thà em phụ tình sang ngang cùng kẻ khác để anh được lặng nhìn mà chẳng dám thở than, hay được đỡ đần khi nắng hạ mưa chang cho nỗi nhớ nhung không dày vò tâm não. Em đâu có sang sông mà như con sáo, chẳng biết vườn xưa cảnh cũ đợi em về. Gió trên đồng thổi lạnh bước chân hoang, đêm buông xuống tôi bàng hoàng trong giấc mộng. Trang ơi! Mỗi giọt máu hồng là tình anh đó trong lòng thủy chung.
All Rights Reserved
#44
thuytrang
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  •  BỞI VÌ YÊU
  • Thính phong - Cảnh Hàn
  • [BÁC CHIẾN] BÌNH MINH RỰC LỬA ( HOÀN)
  • LỜI YÊU THƯƠNG CHO ANH
  • Trăng Lạnh Như Sương - Phi Ngã Tư Tồn
  • [CỬU BIỆN NHI] - VỊNH TRĂNG KHUYẾT

Convert: Tàng Thư Viện Edit: Chucuoiyeu, Khuynh Thành, Huyết Tử Lam Người ta nói "Bát nước đổ đi không thể hốt lại được nữa" Hôn nhân đã tan vỡ, niềm tin cũng rạn nứt làm sao lại có thể yêu thương, hàn gắn được như lúc đầu??? Trên đời này chẳng ai vô duyên vô cớ yêu ai, yêu cũng có nhiều điều khởi đầu lắm, yêu vẻ ngoài, yêu tính cách, yêu tiền bạc, yêu gia thế địa vị... Cái đó cũng có thể gọi là yêu đấy Và cũng chắng ai vô duyên vô cớ hận ai, bởi không có yêu thì làm sao có hận??? Vì yêu sinh hận Có khi ta tình nguyện lúc đó đừng gặp đừng động lòng thì đã không phải đau khổ Nhưng có ai lại khống chế được tình cảm của bản thân?? Tuổi trẻ yêu đương, khó có ai mà không phạm sai lầm, nhưng cái sai lớn nhất chính là lừa dối, chính là phản bội Liệu câu nói thứ tha có mấy ai thốt ra được? Liệu tình thương, tin tưởng đã bị đâm một lỗ sâu hoắm sẽ lành lại được mà không một vết sẹo ư??? Và có biết vết sẹo ấy sẽ nhức nhối thế nào nếu vô tình có điều gì gợi nhớ, nếu có những lúc xao nhãng chính đối phương lại gợi lên điều đó? Người phạm lỗi lại nhớ đến sai trái của mình bao giờ? Chỉ có người chịu khổ đau mới mãi khắc ghi cái giằng xé cái mùi vị như cứa vào tim ấy mà không nói nên lời, không thể diễn tả nỗi, cũng chẳng làm cho kẻ kia hiểu rõ được Tan vỡ, đường ai nấy đi chắc là kết quả tốt nhất. Nhưng yêu sâu đậm như vậy, cái day dứt, cái thương nhớ, tình cảm đằm thắm, những kỉ niệm bên nhau,...dằn vặt bao nhiêu, thổn thức bao nhiêu...

More details
WpActionLinkContent Guidelines