[DuckSponge] Khăn voan che mắt

[DuckSponge] Khăn voan che mắt

  • WpView
    Membaca 5,759
  • WpVote
    Vote 417
  • WpPart
    Bab 7
WpMetadataReadDewasaLengkap Sen, Jul 22, 2024
Khăn voan rất mỏng, dùng để che mắt chẳng có nghĩa lí gì, giống như Bae Youngjun và Park Seokhyeon đều cùng qua loa che đậy sự thật. Khăn voan mỏng cũng chỉ dùng ngày cưới, đúng ra sẽ là vật mang theo thật nhiều hạnh phúc, nhưng nếu là khăn voan Park Seokhyeon đeo cho nó, Bae Youngjun sẽ thật sự mù lòa mà ngu ngốc đi theo em. Fic thuộc Thiếu niên hoa hồng!AU Thông tin về Thiếu niên hoa hồng!AU được cập nhật trong album cùng tên trên blog Beta lần cuối: 14/08/2024
Seluruh Hak Cipta Dilindungi Undang-Undang
Bergabunglah dengan komunitas bercerita terbesarDapatkan rekomendasi cerita yang dipersonalisasi, simpan cerita favoritmu ke perpustakaan, dan berikan komentar serta vote untuk membangun komunitasmu.
Illustration

anda mungkin juga menyukai

  • [QuanghungMasterD x Negav][HungAn]Hồng phai
  • | JAKEHOON | CƯỚI NHẦM, THƯƠNG THẬT
  • Hoonjay | Hybrid - Đá mắt mèo
  • sunsunki || he fell first, but he fell harder
  • Jay I Hỉ Miên I Edit
  • sukhoon ; đem phủi bụi những hy vọng lớn lao {transfic}
  • [ OUR SIGNATURE/VIHENDS] US, AGAIN
  • 《 Lee Heeseung Hôm Nay Lạ Thật Đấy 》 『HEEJAKE』
  • ...
  • Bốn giờ sáng.

Hồng Phai - là khúc dương cầm vang lên giữa buổi chiều giông, nơi giai điệu của yêu thương bị bóp nghẹt bởi thù hận, nơi một trái tim chờ đợi trong lặng im còn trái tim kia lại lạnh lùng ngoảnh mặt -là bản tình ca dở dang viết giữa mùa hoa rụng. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn, hóa ra chỉ là sân khấu giả tạo lộng lẫy dựng lên từ những hiểu lầm, day dứt và một trái tim yêu đơn phương đến cạn kiệt. Cuộc hôn nhân của họ không phải là kết quả của tình yêu, mà là vết khâu vụng về giữa một trái tim tan nát và một trái tim không còn biết rung động. Cậu yêu, cậu đợi, cậu chịu đựng. Còn anh - chỉ biết quay lưng, trừng phạt và vùi chôn quá khứ trong những ánh mắt lạnh như băng .Giữa cung điện xa hoa của danh vọng và quyền lực, có một con người đang héo mòn từng ngày vì một tình yêu không lối thoát. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, chỉ có một người cậu khao khát ngoảnh lại - và người ấy, vẫn mãi bước đi trong câm lặng. Liệu một ngày nào đó, trong trái tim chất chứa thù hận ấy có kịp nảy mầm trước khi sắc hồng phai tàn? Liệu rằng, khi sắc hồng đã phai, tim người có kịp nhận ra mình đã yêu? Hay mọi thứ chỉ là một hồi kết chậm rãi cho một tình yêu chưa từng được gọi tên? *Lần đầu viết truyện mong mọi người không chê và nhẹ nhàng với em nó ạ🥹🥺😖*

Detail lengkap
WpActionLinkPanduan Muatan