phosphenes || ash x eiji

phosphenes || ash x eiji

  • WpView
    Reads 80
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadComplete Wed, Aug 21, 2024
"Eiji này, em mong là anh có thể giết em." "Em nói linh tinh cái gì thế ?" Tôi mơ hồ hỏi lại Ash Lynx lúc này vẫn đang quấn quýt lấy môi lưỡi mình. "Bởi vì anh sẽ không làm vậy đâu, em biết mà." Ash khẽ nói, liếm đi vệt máu trên môi tôi. "Thế thì em sẽ chẳng bao giờ chết được." Khi em nói những lời ấy, có lẽ em đâu biết đó là những lời nói cuối cùng. Khi em hôn tôi cái hôn ấy, có lẽ em đâu biết đó là cái hôn ly biệt trước khi ta chia xa. Và khi những giọt nước mắt hạnh phúc ấy lăn chảy trên gương mặt đáng thương ấy, ôm lấy tôi, ôm lấy em, hoà quyện cùng với màu nắng cháy thảm khốc vừa mãnh liệt vừa đau thương, khi em cười với tôi trong làn nước mắt nhoè nhoẹt ấy, và cả khi em nói lên lời yêu tôi, lời yêu mà tôi chưa từng đáp lại, những khoảnh khắc ấy đều là những khoảnh khắc cuối đời của cả tôi, cả em, trước khi em xa rời trần thế, trước khi em gột bỏ lớp lông lá trần tục để khoác lên mình màu cánh trắng thiên sứ, bay về với nơi em thuộc về, và đem cả phần linh hồn của tôi đi theo, tôi đều yêu chúng đến tột cùng. "Chỉ là em tạm thời sẽ rời đi một chút thôi." ...
All Rights Reserved
#9
ashlynx
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ĐM] - Đóa hồng từ tro tàn
  • Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
  • Đn lookism- IQEQ
  • [KỲ HÂM] Phong Tư Niên
  • ...
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • beomgyu | rỗng.
  • |LIZKOOK| Giữ Em Cho Riêng Mình
  • seventeen • agony.

[Truyện đã được đăng tải toàn bộ chương ở Wordpress] ---- Tác giả: Vong Tương Ly Edit: tranthilengan11 Beta: Gmeid --- Truyện đổi công! Cảnh báo ngôi thứ nhất! Diệp Tẫn Vân cho rằng mình sẽ chung sống với người này cả đời, nhưng cậu chưa bao giờ ngờ đến mối tình yêu xa bảy năm ấy lại trở nên vô nghĩa, giây phút đó cậu cảm giác bản thân như tờ giấy vụn đã bị đốt cháy, đang đợi một cơn gió thổi đến dập tắt đi. Đợi được hóa thành tro tàn, nhưng khi chờ đợi, cơn gió dường như không muốn để cậu trở thành đống tàn tro kia, nó muốn cậu được sống lại một lần nữa. "Em ghét bản thân mình, nhưng không hiểu vì sao tôi lại thích em. Tôi thích một người ghét bản thân mình như em." "Tôi thích sự mâu thuẫn của em và cả cái cách em lao vào tình yêu như con thiêu thân lao đầu vào lửa." "Tôi thích những tâm tư ẩn khuất trong tâm hồn không muốn ai biết của em." Hô hấp nóng bỏng chạm đến chóp mũi, là một nụ hôn, rồi dừng lại ở đây, sau cùng anh vẫn không vượt quá giới hạn. "Cho nên, em có bằng lòng làm một đóa hồng không bị giam giữ không?" Tôi mãi không hiểu tại sao anh lại có thể nói ra những lời tình cảm đến thế, so với một nhà văn như tôi anh nói còn hay hơn. Tôi ngửa đầu muốn hôn anh, nhưng có lẽ anh vẫn đang đợi câu trả lời của tôi, nhẹ nhàng ngước lên để tránh đi nụ hôn, "Em có dám dùng trái tim của mình cho cuộc mạo hiểm thứ hai không? Sẽ không bao giờ có lần thứ ba đâu."

More details
WpActionLinkContent Guidelines