We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Nửa máu
  • WpView
    Reads 40
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, May 12, 2024
WpInfo
Fiction
Romance
- Đồ con hoang. Đó là câu đầu tiên mà người anh trai có chung một nửa huyết thống với Flavio đã nói. Anh ta bước ra từ trong bóng tối, mặc áo khoác lụa xanh navy và đi dép lông màu trắng, mái tóc chỉ được vuốt gọn rồi vắt ra sau tai, trông như thể anh ta vừa mới từ trên giường bước xuống vậy. Nhưng cũng chính con người đó, đứng ở trên cầu thang, tay bám vào thanh vịn, từ phía trên cao nhìn xuống Flavio với ánh mắt như thể nhìn một thứ sinh vật ghê tởm nào đó khiến lòng anh ta phiền muộn.
All Rights Reserved
#347
psychological
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Biển Sâu Không Lối Thoát
  • Vết Cắn Sau Môi ( H +)
  • Vô tâm chi phụ
  • (Full) Cung Điện Bóng Đêm
  • 【ZHIHU/HOÀN】QUÂN SINH HỒ KHẢ - Thẩm Nhất Đao
  • HieuAn x DuongKieu x RhyCap x SolNick | Thành phố không ngủ

Trong một thế giới nơi những kẻ mang nỗi đau quá sâu có thể biến dị thành những "Vết Cắn" - sinh vật nửa người nửa dị thể, tồn tại bằng cách hấp thụ cảm xúc và ký ức của con người - Jeonghan là kẻ nguy hiểm nhất. Hắn quyến rũ như một giấc mơ, đẹp như cái chết và nguy hiểm như lời thì thầm trong gió. Không ai sống sót sau khi rơi vào "mạng nhện" của hắn. Không ai... trừ Seungcheol - người đàn ông mang ánh mắt đại dương, một thợ săn dị thể từng mất trí nhớ sau một vụ va chạm với chính Jeonghan. Nhiều năm sau, khi một chuỗi các vụ tự sát hàng loạt xảy ra trong bóng tối, Seungcheol được giao nhiệm vụ tìm ra nguyên nhân. Dấu vết dẫn anh quay lại nơi khởi đầu - và người đó. Hắn không còn là Jeonghan mà anh từng biết. Nhưng ánh mắt Jeonghan vẫn khiến anh nghẹt thở. Và ánh mắt anh - dịu dàng như thuở nào - khiến Jeonghan lung lay lần đầu sau bao năm sống như loài săn mồi vô cảm. Trong trò chơi giăng lưới giữa quái vật và con mồi, ai mới thực sự mắc bẫy? Và ai mới là người khao khát được yêu, đến mức sẵn sàng nuốt cả thế giới để giữ người kia ở lại? "Anh bước vào lưới của tôi... nhưng chính ánh mắt anh lại khiến tôi muốn tự siết cổ mình."

More details
WpActionLinkContent Guidelines