BÙA YÊU

BÙA YÊU

  • WpView
    Reads 51
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 6
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Thu, Jul 24, 2025
Lại là mùa thu. Xen lẫn cùng tiếng ve kêu râm rang ngoài những vòm cỏ ngoài khuôn viên trường, có cả tiếng gió, cả tiếng thu đang dần luyến tiếc rời đi. Có cả, giọng nói trầm ấm của người đó. Bàn tay thật to, những ngón tay thon dài, khớp xương cũng hiện lên rất rõ, cầm viên phấn nhẹ nhàng viết từng chữ trên chiếc bảng đen, lại khiến tôi vô thức trông theo. Mái tóc màu nâu trà đó khiến đôi lúc tôi lại thắc mắc rằng đó là tóc tự nhiên hay đã từng nhuộm qua. Bóng dáng cao ráo, bờ vai rộng, lại mang đến cảm giác mạnh mẽ, khó gần. Từ khi nào mà tôi lại luôn dõi theo bóng hình ấy đến vậy?
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Anh Đến Cùng Ngày Nắng Vàng
  • [Full] Trà Táo Bạc Hà
  • Nữ phụ độc ác trong truyện thanh mai trúc mã
  • [Đang sửa] Chanh Mật Ong
  • Chuyện tình việt quất
  • [FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN
  • [FULL] ĐÁ CHANH TUYẾT
  • Cà Phê Sữa
  • Cách thanh mai cưa đổ trúc mã
  • Không thể lí giải

"Anh đến cùng ngày nắng vàng, khi đi anh lỡ đem những tia nắng ấy đi mất." [Trích đoạn] Trong ánh nắng vàng xế chiều, tôi thấy một bóng người cao lớn che khuất những vạt nắng chỗ tôi. Người vừa đến, một giọng nói lạnh lùng chợt cất lên, lọt vào tai tôi: "Có làm sao không? Đã nhỏ con như vậy rồi lại còn muốn làm khó bản thân nữa?" Giọng Hưng lạnh lùng, một chút tức giận chẳng biết do đâu mà có. Hưng bước lên trước mặt tôi, ngồi khụy một chân xuống, quay lưng về phía tôi, muốn để tôi lên lưng cậu cõng. "Thôi không cần đâu, tao tự đi được." Tôi nhẹ giọng, bả vai có hơi run run, giọng khàn đặc như muốn khóc òa ngay tại chỗ. "Chậc, tao không đôi co với trẻ con, lên đây đi." Hưng tặc lưỡi một cái, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, có đôi chút mất kiên nhẫn. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc leo lên lưng để Hưng cõng về phía phòng y tế. Bóng tôi và Hưng hắt xuống từng mảng gạch nơi sân trường, từng bước chân Hưng dẫm lên lá đều nghe bên tai tiếng xào sạc, xào sạc. Từ góc nhìn của tôi, Hưng trông thật cuốn hút bởi góc nghiên từ bên trên xuống của cậu. Đầu cậu hơi lấm tấm mồ hôi nhưng lại có một mùi hương bạc hà quen thuộc vẫn được cậu duy trì từ những năm cấp 2 đến tận bây giờ. Vẫn vương vấn chút đường nét đẹp trai "không tầm thường" của cậu, người này, sao có thể hoàn hảo vậy chứ? Hoàn hảo đến mức như muốn thiêu đốt trái tim người đối diện. Trong phút chốc, sân trường bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể cả thế giới chỉ có mình tôi và Hưng vậy. ---- Ngày viết: 8/4/2024 Book cover

More details
WpActionLinkContent Guidelines