Dư Huy [Sakura×Reader]

Dư Huy [Sakura×Reader]

  • WpView
    LECTURAS 665
  • WpVote
    Votos 79
  • WpPart
    Partes 5
WpMetadataReadContinúa
WpMetadataNoticeÚltima publicación mié, jul 24, 2024
Khi ánh trăng và bầu trời u tối dần khuất bóng nhường chỗ cho sức sống và ánh dương của nắng ban mai, làn sương sớm trong lành. Cũng là lúc trái tim em chấp nhận được tình cảm của bản thân mình, là lúc em mở lòng và chấp nhận những xúc cảm yêu thương từ tận đáy lòng của đối phương. Khi ấy em mới biết "vách đá" dù có cứng cỏi đến mấy thì vẫn phải có khe hở để ánh dương chạm đến..
Todos los derechos reservados
#37
sakuraharuka
WpChevronRight
Únete a la comunidad narrativa más grandeObtén recomendaciones personalizadas de historias, guarda tus favoritas en tu biblioteca, y comenta y vota para hacer crecer tu comunidad.
Illustration

Quizás también te guste

  • [QuanghungMasterD x Negav][HungAn]Hồng phai
  • [Syaoran x Sakura] [OOC] Có Những Ngày Như Thế
  • Nắng Thiếu Thời
  • Khúc Giao Mùa Của Năm Tháng Thanh Xuân
  • Hóa ra em vẫn luôn ở đây
  • Sẽ Thế Nào Nếu Yêu Một Đỉnh Cao Tra Nữ  ( BHTT)
  • Nhật Nguyệt Minh Quang
  • Sao băng |NutHong|
  • Này nhóc lớn nhanh chị đợi (Full) - Quỳnh Poo

Hồng Phai - là khúc dương cầm vang lên giữa buổi chiều giông, nơi giai điệu của yêu thương bị bóp nghẹt bởi thù hận, nơi một trái tim chờ đợi trong lặng im còn trái tim kia lại lạnh lùng ngoảnh mặt -là bản tình ca dở dang viết giữa mùa hoa rụng. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn, hóa ra chỉ là sân khấu giả tạo lộng lẫy dựng lên từ những hiểu lầm, day dứt và một trái tim yêu đơn phương đến cạn kiệt. Cuộc hôn nhân của họ không phải là kết quả của tình yêu, mà là vết khâu vụng về giữa một trái tim tan nát và một trái tim không còn biết rung động. Cậu yêu, cậu đợi, cậu chịu đựng. Còn anh - chỉ biết quay lưng, trừng phạt và vùi chôn quá khứ trong những ánh mắt lạnh như băng .Giữa cung điện xa hoa của danh vọng và quyền lực, có một con người đang héo mòn từng ngày vì một tình yêu không lối thoát. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, chỉ có một người cậu khao khát ngoảnh lại - và người ấy, vẫn mãi bước đi trong câm lặng. Liệu một ngày nào đó, trong trái tim chất chứa thù hận ấy có kịp nảy mầm trước khi sắc hồng phai tàn? Liệu rằng, khi sắc hồng đã phai, tim người có kịp nhận ra mình đã yêu? Hay mọi thứ chỉ là một hồi kết chậm rãi cho một tình yêu chưa từng được gọi tên? *Lần đầu viết truyện mong mọi người không chê và nhẹ nhàng với em nó ạ🥹🥺😖*

Más detalles
WpActionLinkPautas de Contenido