Ánh Dương

Ánh Dương

  • WpView
    Reads 5
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Jul 21, 2024
WpInfo
Fiction
Romance
" Từ lúc quen em anh chả làm em vui bao giờ mà toàn khiến em khóc" Anh nói thế với tôi trong một hôm tôi cãi nhau và bật khóc với anh. Thực ra không phải, chúng tôi đồng hành với nhau được một thời gian ngắn cơ mà tôi có vô vàn kỷ niệm với anh rồi, vui có mà buồn cũng có. Chỉ là bộ não của chúng ta sẽ nhớ những kỷ niệm buồn lâu hơn, sâu sắc hơn và điều đó cũng có nghĩa là tôi sẽ dễ quên đi kỷ niệm vui với anh dễ dàng hơn. chính điều đó đã trở thành động lực để tôi viết cuốn hồi ký này, em sẽ lãng quên khoảnh khắc nào đó nhưng em sẽ ghi lại những gì mình trải qua với nhau anh ạ . . . Chúng tôi đều là ánh dương của nhau, đều là người mang đến tia nắng, màu sắc khác cho nhau trong khoảnh khắc chúng tôi còn bên nhau.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Hóa ra em vẫn luôn ở đây
  • (BTS/VJINCentric) Heartbeat
  • TAEGYU VER | Ngọt Ngào
  • [KookV] Thế giới Anh và Em
  • NGOẠI LỆ | |  TAEKOOK  |  YOONMIN
  • Hoa Hồng Ký Ức 1 ( Chuyển Ver)
  • Đều vì em

Anh là ánh trăng sáng mà ai cũng khao khát, còn cô chỉ là những vì sao nhỏ bé trong vũ trụ vô tận. Người ấy chói lọi và dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng dám chạm vào. Cũng là người mà cô thầm thích suốt ba năm trời, không dám nói ra, chỉ dám lặng lẽ nhìn theo từ phía sau. Tôi gặp cậu vào thời điểm thảm hại nhất của bản thân. Béo, xấu, không bạn bè, không tiếng cười, ai gặp cũng xa lánh. Duy chỉ có cậu dám tiến đến, không ngại ánh mắt người khác mà mỉm cười nói: "Không ai chơi cùng à? Vậy thì tôi chơi với cậu." Cậu ấy nào biết rằng câu nói ấy đã cứu rỗi cả tuổi thanh xuân của tôi. Sau này gặp lại, cô mới nhận ra, hoá ra mình từng may mắn đến vậy. Cậu ấy vẫn như năm nào - rực rỡ, tỏa sáng, là thiếu niên khiến mọi người ngưỡng mộ và yêu mến. Còn cô, vẫn chỉ là một cô gái mờ nhạt giữa đám đông, lặng lẽ cất giấu tình cảm trong một góc rất nhỏ, nơi chẳng ai nhìn thấy. Cô từng nghĩ, mùa hè năm ấy chỉ mình cô âm thầm giữ lại bóng hình cậu. Ai ngờ bảy năm sau gặp lại, giữa bao ký ức phai màu, cậu vẫn nhớ đến cô như thể chưa từng quên. Cô vẫn luôn nghĩ, sớm muộn gì cũng có người biết. Nhưng không ngờ, người ấy lại là anh - người mà cô sợ biết nhất, cũng là người cô mong biết nhất.

More details
WpActionLinkContent Guidelines