JunPhuc // Thì thôi...

JunPhuc // Thì thôi...

  • WpView
    Reads 6,287
  • WpVote
    Votes 354
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadComplete Fri, Oct 4, 2024
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa. Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đường Lặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương
All Rights Reserved
#251
tangphuc
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Huyền của Ôn Noãn - An Ninh
  • [OffGun] Côn Trùng Bay
  • SAU ÁNH HÀO QUANG
  • Trọng Sinh Thành Vật Trang Sức Ở Chân Tra Công
  • Mười Hai Năm Kịch Cố Nhân
  • Chờ đến ngày tận thế
  •  「ĐỐI KIẾP」
  • Tình triền - Tương Chí
  • Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em [Full]

Đã từng bắt đầu, đã từng kết thúc Sau đó gặp lại, sau đó yêu hận đan xen Anh dùng tất cả cơ mưu đưa cô vào tròng Bởi vì, anh đã từng chỉ vào cô và thề Muốn cô tự động tự giác, tự mình quay trở về bên cạnh anh Thế nhưng cuối cùng, một lần nữa cô lại khiến anh thất vọng Anh tự tay đẩy mạnh cô vào cửa khẩu hải quan ở sân bay Xin cô đi, xin cô từ nay về sau cho anh một con đường sống. Đã từng quyết định sai lầm, đã từng hối hận bất lực Sau đó cố gắng, sau đó gần tình khiếp sợ Cô dùng hết thảy trí tuệ của mình bước từng bước tới gần anh Bởi vì cô hy vọng có thể vãn hồi lại hạnh phúc của ngày trước Nhưng anh cường ngạnh, anh lãnh đạm, anh vô tình và quyết tuyệt. Khiến cô muốn khóc, một lần nữa và một lần nữa tự nhủ phải yêu cẩn thận Cuối cùng mang theo một trái tim đau thương cả đời không thuốc nào trị dứt. Cô lên mà không biết máy bay sẽ bay về phương trời nào

More details
WpActionLinkContent Guidelines