Hiện Thân

Hiện Thân

  • WpView
    Reads 18
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 9
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Dec 8, 2024
Người thầy có ơn cưu mang từng kể với Hồi Quang về lời tiên tri ẩn trong chuỗi hạt. Những chi tiết rời rạc, manh mối đứt đoạn và cả dòng cảm xúc nghẹn đặc trong lời kể khiến cậu lạnh gáy. Nhưng khi người thầy nhìn cậu học trò với đôi mắt dò hỏi, không một câu trả lời lên tiếng đáp lại. Lý do không thốt thành lời cứ quanh quẩn trong tâm trí Hồi Quang, rõ ràng mà mơ hồ đến lạ. Chỉ cần lưỡi kiếm của thần còn treo trên cổ, con đường này sẽ không dừng lại.
All Rights Reserved
#208
novel
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [DomicMasterD] Đỏ
  • CẢNH XUÂN TÙY Ý
  • [BH] Hiếu Kỳ Hại Chết Mèo (Đồng nhân Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ)
  • Xuyên Việt Lấy Thú Nhân Làm Chồng
  • [Dương Hùng] - [ATSH] Matcha Latte♡
  • DooGem | Búp Bê Của Tôi
  • Giữa ngàn người, chỉ thấy anh

Cảnh báo: OOC, gương vỡ tan tành, HE, ngược tâm ngược thân, cao H, H văn, cân nhắc trước khi đọc. Tên truyện: Đỏ Tác giả: Yue Văn Án. "T...tôi ở lại...Duy...khụ khụ...d..dừng..." "Quang Anh!! Cậu điên à." "Đau...đau lắm An ơi...tôi không chịu được" [...] "Các người bị điên à, không thấy con tin sắp chết hay sao mà còn lôi người ta về đồn. Gọi xe cứu thương, chăm sóc cậu ấy cho tốt" [...] "Tôi có một điều rất thú vị muốn tiết lộ cho anh biết." Hắn tiếp tục nói, còn nở một nụ cười méo mó: "Trước khi thử con chip này trên người anh, thì tôi đã từng thử một con chip khác... Cũng ở trên người anh." [...] "Chạy điiiiiii, tôi đã nói chạy đi, cậu bị ngốc à! Ức..." Đặng Thành An nước mắt giàn dụa, cậu quệt đi vết máu còn đang chảy trên má mình, quay lại cố gắng đưa Hùng đi cùng. "Mẹ bọn nhãi ranh, còn không mau quay lại." "Chạyyyy!" [...] "Tiếp tục đi, đến khi nào tôi nói dừng lại, mỏi tay thì gọi người khác, đánh đến khi nào anh ta thực sự sợ thì thôi." [...] Anh ngồi quỳ dưới đất, cơ thể không chỗ nào không có vết thương, áo sơ mi trắng thấm đẫm màu đỏ của máu. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi loà xoà rơi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe đang ngậm nước. "Ngẩng đầu lên." [...] *Chát "Mẹ kiếp, anh dám đánh tôi." *Chát Hắn trả lại cho anh một cái tát, so với lực đạo anh đánh hắn thì cái tát này có vẻ đau hơn gấp mấy lần. "Hức...ha...đừng...gì cũng được....đừng bắt tôi làm chuyện này..." [...] "An...An xong chưa...có...có thể nghe anh...giải thích không..." Đôi tay gầy guộc run rẩy của anh đưa lên níu lấy cổ tay áo của

More details
WpActionLinkContent Guidelines