PhaiBank - LOVESYNDROME

PhaiBank - LOVESYNDROME

  • WpView
    Reads 2,725
  • WpVote
    Votes 64
  • WpPart
    Parts 24
WpMetadataReadComplete Wed, Feb 26, 2025
Phai: anh là chủ một nhà hàng. Anh 30 tuổi, có tính cách chững chạc, có trách nhiệm và rất quyết liệt. Bank: sở hữu một phòng chơi bi-a. Anh ấy 22 tuổi và có một cô con gái 5 tuổi mà anh ấy rất yêu quý. Anh ấy có tính cách vui vẻ, vui tính và hay suy nghĩ. ### Truyện được dịch từ bản Tiếng Anh nên có thể không mượt cho lắm nhá. Xin đừng Reup ở đâu. PLESES! PLESES!PLESES.
All Rights Reserved
#557
blthai
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Dương Quang Thái Bình [Huấn Văn/BL]
  • [Chanbaek][Shortfic] Chanyeol à, đừng rời xa em mà !
  • [RhyCap] Bông chăm ba nhỏ
  • The Siren - On2eus ||
  • dạy dỗ vị hôn phu | bkpp
  • [ BounPrem ] Đây có gọi là định mệnh?
  • Tôi nhớ cô rồi, về nhà đi! [ Wattys2016] [full]
  • [JIYEON VER] [NGYỄ NI] Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?
  • [Việt BL/Tự sáng tác/Cung đình] Ngày xửa ngày xưa có một thời Nguyễn như thế
  • 5 Mẫu NT Nho Nhỏ - Love Syndrome 3
  • [BKPP] Giữa chúng ta là thời gian
  • tình yêu dưới bàn | bkpp
  • [Poohpavel] ABO Mùi Hương Định Mệnh Tím
  • Cậu Bạn Nhà Bên
  • [Bounprem]Em bé của Anh🥰
  • Em đã từng coi anh là anh trai

Thể loại: Huấn Văn, 1x1, HE, BL, hiện đại, sủng, đời sống. Dịu dàng cưng chiều, kiểm soát, nghiêm khắc thi thoảng nóng tính, gia trưởng công x Hiền lành ngoan ngoãn bám người overthinking thụ. Kiến trúc sư (sau này kiêm giảng viên) x sinh viên (sau này phiên dịch viên). P/S: Công hơn thụ 5 tuổi, yêu nhau từ lúc thụ còn vị thành niên! . . . Tựa như một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, thổi rơi những tia sáng vàng trong mắt cậu, rồi tất cả rơi vào cánh hồng hoang dại trong trái tim tôi. Hai ánh sáng bọc lấy bình yên vụn vặt trong đời nhau. . . . Đường anh chở em về mùi hoa sữa phảng phất, những ánh đèn đường vàng vọt le lói rọi đường đôi ta, Dương không nói, chỉ sung sướng, anh cười không khép được miệng, anh thấy những ngón tay thon đang sờ sờ vạt áo mình. Sao mà thương đến thế, nhát đến nỗi giữa phố phường hoa lệ, em chẳng cho anh nhìn em âu yếm lấy một cái công khai, vậy mà giờ lại lén lút nắm chặt lấy một chút yêu dấu mặn nồng. ... "Anh ơi..." "Ơi anh đây." "Anh thương Bình...Bình ngoan rồi..." "Ừ anh thương, nhưng phải hôn một cái vào môi mới thương tiếp."

More details
WpActionLinkContent Guidelines