We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
Không đề

Không đề

  • WpView
    Reads 301
  • WpVote
    Votes 5
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Aug 31, 2018
WpInfo
Fiction
Fantasy
những mẩu truyện tản mạn mà tác giả nhân lúc nhãn rỗi nghĩ ra. -31/08/2018 : tác giả đang ( cố gắng một cách lười biếng ) viết tiếp một chương sau khi làm rối hết mọi ý tưởng ban đầu đã định ra. Sau đó thì bản thân tác giả đành phải đánh đường vòng và viết theo mạch khác để câu kéo đến khi mạch truyện trong đại não được đả thông. Cảm ơn những người đã từng đến đây và đọc những dòng này. Cám ơn những người đã chịu đựng những chương truyện ngắn tủn của tác giả. Tác giả tự biết thực lực và khả năng viết của bản thân còn non nên không thể viết những chương truyện dài hơn. Mong người qua đường có chút nhường nhịn sự kém cỏi, xanh nho của tác giả và hãy bao dung những khuyết điểm sẽ có, đang có trong truyện này. Tác giả cũng rất mong một ngày nào đó có thể nhận được hồi đáp từ độc giả khi mà cảnh trí đã dần xuất hiện thêm nhiều nét xuyến hơn. Mong rằng tác truyện này sẽ cố gắng được đến ngày đó.
All Rights Reserved
#191
psychological
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • mưu sát hoàng hôn | bkpp
  • ...
  • tình yêu dưới bàn | bkpp
  • Là em không thể là ai khác
  • tôi bị ánh trăng sáng của nam chính coi trọng | bkpp
  • chim sẻ nhà nhị gia thành tinh rồi | bkpp

tác giả gốc: Chiết Châu văn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai". Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa. Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được. Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy. Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất. Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt. ... - Xin lỗi anh. - Gì cơ? - Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không? - Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi. - Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ. - Cậu nói thật chứ? - Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy. Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói: - Được, cảm ơn cậu.

More details
WpActionLinkContent Guidelines