Khói Thuốc

Khói Thuốc

  • WpView
    Reads 139
  • WpVote
    Votes 15
  • WpPart
    Parts 11
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Mon, May 19, 2025
WpInfo
Fiction
Romance
Trong quán bar ánh đèn lờ mờ, một chàng trai tựa vào mém bàn cạnh quầy pha chế, tay châm điếu thuốc, rít nhẹ, làn khói mờ mờ trước mặt. Cậu mặt chiếc áo sơ mi đen, cúc cài mỗi hai nút. Đôi mắt đục lại, khóe môi hờ hững, toát vẻ bất cần đời. - Hóa đơn của cậu đã được thanh toán rồi ạ! Nhân viên pha chế vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía góc tường, nơi có một kẻ điển trai đang ngồi, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía cậu.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Dâng Trào - Thù Vãn
  • Yêu Thầm- Hạ An
  • [R18 / Oneshot] Nốt ruồi son bên gáy - Vô Diệp Chi Hoa
  • Vết Cắn Sau Môi ( H +)
  • markhyuck; nothing's gonna change my love for you
  • LÀM NŨNG CŨNG VÔ DỤNG

Văn án Trần Nguyên là một người có tiếng trong trường trung học phổ thông Kỳ Nguyên, một nam sinh phản nghịch, chuyên gây chuyện thị phi, không tuân theo quy tắc gì. Hắn tựa như cuồng phong, thổi quét qua mà đi, không lưu lại chút gì, càng không để người bắt giữ được. Còn Tống Tịnh Nguyên thì ngoan ngoãn trầm lặng, tính tình trong sáng, tuân theo quy củ, chỉ dám lén lút nhìn bóng lưng của hắn trong đám đông. Họ như hai thái cực, không ai nghĩ sẽ ở bên nhau. Trong một lần xảy ra tai nạn, cô tưởng hắn bị thương nên lo lắng chạy đến đưa thuốc đến cho hắn, lại bị hắn chặn ở góc phòng khách. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi đầy trời, sợi dây chuyền màu đen trên cổ hắn va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh, Trần Nghiên áp sát vào tai cô, cười tà mị: "Quan tâm tôi nhiều như vậy? Thích tôi sao?" Nhiều năm sau đó, hai người tái hợp trong một quán bar. Tống Tịnh Nguyên đi nhầm phòng, nhìn thấy Trần Nghiên đang uể oải dựa vào ghế sô pha, vẻ mặt không đổi, trên tay là điếu thuốc đang cháy dở, không chút để ý nói qua loa với người bên cạnh. Khi ánh mắt hắn rơi vào người cô, nét mặt bình tĩnh thờ ơ, sau đó thu lại trong giây lát, như thể hai người chưa từng quen biết. Cũng trong đêm đó, khi Tống Tịnh Nguyên bị kẻ xấu đeo bám, không biết từ đâu, Trần Nghiên đã thô bạo lôi cô vào một con hẻm nhỏ. Tống Tịnh Nguyên cực kỳ bình tĩnh: "Trần Nghiên, chúng ta đã chia tay rồi." Hai mắt Trần Nghiên đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi tố cáo cô: "Tống Tịnh Nguyên, rốt cuộc em xem tôi là cái loại gì? Rõ ràng chính em là người trêu chọc tôi trước. Cho nên em

More details
WpActionLinkContent Guidelines