[ratiorine] circadian

[ratiorine] circadian

  • WpView
    LECTURAS 364
  • WpVote
    Votos 33
  • WpPart
    Partes 4
WpMetadataReadContenido adultoContinúa
WpMetadataNoticeÚltima publicación dom, feb 9, 2025
Khi tay em lần đến chiếc nhẫn trên ngón áp út của gã, Ratio thấy đôi mắt em dường như lóe lên một tia sáng. "Có phải em cũng từng đeo một chiếc như thế này không?" Sau khi được đưa về, có rất nhiều chuyện Aventurine không còn nhớ rõ. "Phải." Ratio hôn lên mái tóc em. Chiếc nhẫn tất nhiên đã chẳng còn, nhưng gã có thể mua lại. Hoặc nếu em chẳng ưa, gã sẽ đặt hẳn một cặp mới. "Em có thích không?" "Thích." Aventurine mỉm cười, vẻ thích thú nhàn nhạt như đang xem một bức hình cũ. "Vậy tôi sẽ đặt một chiếc khác cho em." "Thôi." Em khước từ, đôi mắt vẫn mòn mỏi trông theo thứ ánh sáng đang lóe lên trên chiếc nhẫn bằng bạc. "Không thể mua lại được nữa đâu."
Todos los derechos reservados
Únete a la comunidad narrativa más grandeObtén recomendaciones personalizadas de historias, guarda tus favoritas en tu biblioteca, y comenta y vota para hacer crecer tu comunidad.
Illustration

Quizás también te guste

  • Hợp Đồng Phúc Hắc Cô Bé Chỉ Cho Yêu Tôi
  • [FreenBecky ver] "Âm thầm bên em."
  • The Last Light of the Aurora
  • Tựa như phút ban đầu - Like The Beginning
  • [ FREENBECKY] GẢ CHO TƯỚNG QUÂN
  • [𝐓𝚊𝚎𝐤𝚘𝚘𝐤] Một đời một kiếp p2
  • (FREENBECKY) TRỐN HÔN THÀNH PHU THÊ
  • [FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt

Tình trạng: Full 156 chương Tác giả: Cô Nàng Mèo Anh là chủ tịch tập đoàn Liệp Báo. Tương truyền, gia tài của anh bạc vạn, tài sản có thể nhiều hơn tài sản quốc gia, tương truyền anh cao ngạo lạnh lùng, vẻ đẹp không ai sánh bằng, tương truyền bất cứ người phụ nữ nào cũng khó có thể lọt vào tầm mắt của anh, nhưng chỉ vì một cô gái mà nhịp tim anh gần như dừng lại. Trong phòng nghỉ, tay anh thoăn thoắt như báo đen khóa chặt con mồi ở dưới thân mình: "Thanh Thần, cô đã nói, vì tôi, cô nguyện bỏ ra tất cả". Giọng nói tà mị như Satan, khiến người đẹp ở trong ngực rơi nước mắt như mưa: "Phải...". Bàn tay nhẹ nhàng ôn hòa đè ở ngực cô, đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông tuấn mỹ hiện lên một tia trong suốt: "Tôi muốn, lòng của em". Trong đêm tối lờ mờ, con ngươi trong suốt lóe lên ánh sáng tuyệt vọng, ngẩng đầu, chớp cũng không chớp nhìn người đàn ông: "Ma quỷ, buông tôi ra". "Ma quỷ?" người đàn ông đè ở trên người cô cười thật trầm, lạnh lùng mà thốt ra giọng nói cực kì vô tình "Rơi vào trong tay ma quỷ, cô củng chỉ có thể chấp nhận" "........." "Mạc tiên sinh, anh, anh không thể làm như vậy......." Trong phòng, lời nói còn chưa kịp nói ra, liền bị đôi môi mỏng hoàn mỹ chặn lại. Người đàn ông ôm người con gái không ngừng phát run trong ngực, nụ cười dần dần đậm lên, "Chỉ cần tôi muốn, liền có thể" Thanh Thần liền ngơ ngẩn cả người. Ai có thể nói cho cô biết, rõ ràng là diễn trò, tại sao từ nắm cái tay nhỏ nhắn, hôn môi nhỏ, lại đến cả trường hợp hạn chế, mà cô cũng phải biểu di

Más detalles
WpActionLinkPautas de Contenido