Tước Quy

Tước Quy

  • WpView
    Reads 4
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Apr 15, 2025
"Tình yêu - đáng lẽ phải là bản hòa ca của hai trái tim cùng nhịp. Vậy mà tôi đã độc tấu bản nhạc buồn suốt năm năm để đổi lại một ánh mắt lạnh lùng và một khoảng cách chưa từng được rút ngắn." GIỚI THIỆU NHÂN VẬT: Hạ An ( nữ chính ) Tiểu thư nhà danh giá, ngây thơ, dịu dàng nhưng không yếu đuối Trần Hạo ( nam chính ) Tổng tài trẻ tuổi, lạnh lùng, quyết đoán Liễu Yên ( nữ phụ ) Tình đầu của Trần Hạo Vũ Dã ( nam phụ ) Bác sĩ, trưởng thành và trầm lắng Tiểu Mặc Bạn thân của Hạ An, em gái nam phụ Và một số nhân vật khác "QUY TƯỚC" Người đời ngưỡng mộ cô vì danh phận. Người ta ghen tị cô vì làm vợ tổng tài Trần Hạo. Nhưng không ai biết... cô sống trong một lồng kính không âm thanh, không cảm xúc - và không cả tình yêu. Năm năm hôn nhân lạnh như tro tàn, Hạ An vẫn giữ vẻ dịu dàng như thuở ban sơ dù mỗi đêm trôi qua đều để lại một vết xước trong lòng. Người đàn ông ấy chưa từng yêu cô - chưa từng chạm vào tim cô bằng một cái nhìn ấm áp. Rồi quá khứ của anh trở về dưới hình hài một người con gái khác - tình đầu lấp lánh như sương mai, quét sạch chút hy vọng cuối cùng trong ánh mắt Hạ An. Giữa muôn trùng cô đơn, một bàn tay khác lặng lẽ đưa ra - bàn tay của người đã âm thầm yêu cô suốt những năm tháng thanh xuân. Nhưng liệu có muộn không, khi trái tim cô đã quá mệt mỏi, còn tâm hồn thì vấy đầy tàn tro?
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Người Chẳng Bao Giờ Quay Đầu Lại
  • Vợ Tôi Là Hồ ly
  • Vợ ơi, tha thứ cho anh nha!
  • Dược Yêu
  • Nhẹ Nhàng Yêu Em
  • Đoạt Tình
  • Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát
  • Sự Chiếm Hữu Ngọt Ngào
  • Sợi Xích Vô Hình

Cô gái ấy tên là An Nhiên. Cô chẳng phải kiểu người khiến ai cũng ngoái nhìn ngay lần đầu gặp mặt, nhưng nếu ở cạnh đủ lâu, người ta sẽ nhận ra trong cô có thứ gì đó rất dịu dàng, rất kiên định - như ánh hoàng hôn cuối ngày, chẳng chói chang, nhưng khiến người ta nhớ mãi. Và trái tim của cô, từ rất lâu rồi, đã chẳng còn là của chính mình nữa. Nó thuộc về một người con trai tên là Nguyễn Hạ Vũ --- Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều có mưa lất phất. Vũ giúp cô nhặt quyển sách rơi bên lề đường, chẳng nói gì nhiều ngoài một cái gật đầu khẽ khàng. Vậy mà chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để An Nhiên lén quay đầu nhìn anh thật nhiều lần trong những ngày sau đó. Cô dõi theo anh như một thói quen. Nhớ mọi bài hát anh thích, ghi nhớ từng câu anh nói, và cả những chuyện nhỏ bé như việc anh uống cà phê không đường, hay thích ngắm mưa một mình. Cô thích anh bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Một tình cảm không toan tính, không vội vàng, chỉ lặng lẽ tồn tại - như cái cách người ta giữ gìn một bí mật đẹp nhất trong lòng. Chỉ tiếc, đó mãi mãi chỉ là một chiều. --- Có những lần, An Nhiên từng nghĩ, "Chỉ cần mình cố gắng hơn một chút nữa, có lẽ anh sẽ quay đầu lại." Cô đem hết can đảm để gửi tin nhắn đầu tiên, rồi hồi hộp chờ đợi câu trả lời có khi là vài giờ sau, có khi là... chẳng bao giờ. Cô đi qua tuổi trẻ của mình bằng những lần gượng cười khi thấy anh đi bên cạnh người con gái khác. Bằng những lần tự dỗ dành bản thân: "Chỉ cần được nhìn thấy anh hạnh phúc, mình cũng đủ rồi." Nhưng s

More details
WpActionLinkContent Guidelines