Thơm (ver2) drop

Thơm (ver2) drop

  • WpView
    Reads 460
  • WpVote
    Votes 23
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Feb 1, 2026
Căn phòng nhỏ ở rìa rừng luôn mang mùi gỗ cháy cũ kỹ và hơi ẩm của sương đêm. Jeon Wonwoo co người trong chiếc áo choàng đen, lưng dựa vào cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài - nơi bóng đêm đang nuốt chửng từng cành cây khô gãy, từng mảnh trăng bị che khuất bởi mây đen. Gió lướt qua khe cửa, len vào kẽ áo cậu, mang theo âm thanh rì rầm của những linh hồn không tên. Mỗi đêm đều giống nhau. Vọng lại từ Giới lãng quên, những tiếng gọi thì thầm: "Trả lại... trả lại máu của ta..." "Jeon Wonwoo... Ngươi đã phá vỡ giao ước..." Cậu không đáp. Không bao giờ đáp. Cậu đã học được cách sống sót với nỗi sợ. Với những lời nguyền rủa. Với cả chính bản thân mình. Khi mặt trời vừa ló, một bức thư lạ được kẹp dưới cánh cửa. Giấy da ngả vàng, con dấu màu đỏ sẫm mang hình một con rắn quấn quanh trăng lưỡi liềm. Jeon Wonwoo nheo mắt. Đây là dấu của Huyết giới - nơi cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại. "Omega mang mùi hương sát khí. Nạn nhân thứ năm đã chết theo cách giống nhau. Chúng tôi cần cậu ." Không có lời chào. Không có tên người gửi. Chỉ là mệnh lệnh lạnh lẽo. Cậu nên vứt nó đi. Nhưng đôi tay lại run lên khi chạm vào bức thư, và trước khi kịp nhận ra, hình ảnh một đôi mắt đỏ như máu vụt qua tâm trí - ánh mắt quen thuộc, như thể từng đâm xuyên tim cậu trong một giấc mơ đã kéo dài cả ngàn năm. Kim Mingyu.
All Rights Reserved
#934
minwon
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • #15 - Hương Hoa Hồng Và Màu Ánh Trăng [HOONSUK]
  • Tựa như phút ban đầu - Like The Beginning
  • Khăn đỏ - KNJ
  • Blood
  •  |Vkook/Taekook| 7 DAYS
  • [ Allisagi ] Nơi Trú Ẩn Cuối Cùng Của Sắc Xanh.
  • 365 Ngày Hôn Nhân • Na Jaemin [Chuyển Ver | Nguyên Tác - Guai Wu]

Tôi mở cửa bước vào. Căn phòng không mở đèn, hắt hiu ánh trăng nhàn nhạt từ cửa sổ. Không khí tràn ngập hương rượu đắng, cay đến xộc mũi. Trên sàn nhà rải rác vỏ chai rỗng cùng những tờ viết nhạc ngổn ngang. Tôi nén lại cảm giác say đến buồn nôn, bước theo dáng hình đổ nửa bóng ngoài ban công. Tôi thấy anh nằm đó, tựa lưng vào bức tranh thêu dựa tường. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, bên cạnh chậu hoa hồng trắng đang nở rộ. Gió đêm phả qua mái tóc đen mượt của anh, để lộ ra gương mặt xinh đẹp. Đôi mắt anh nhắm nghiền vấn vương nét hiền hòa mà an yên. Bên ngực trái, con dao bạc tôi tặng anh phản chiếu ánh trăng lung linh giữa nơi trái tim đỏ loang một màu máu. Tôi đưa cánh tay đang run rẩy khẽ chạm vào má anh. Xúc cảm lành lạnh của da thịt truyền đến một cơn rùng mình. Anh chết rồi. Hyunsuk chết rồi. Bởi chính con dao bạc mà tôi tặng. Bàn tay tôi lướt xuống chuôi dao nạm ngọc hồng lựu. Tại khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh tôi như vụn vỡ, đưa tôi về miền mơ hồ.

More details
WpActionLinkContent Guidelines