The Last Light of the Aurora

The Last Light of the Aurora

  • WpView
    Reads 2,661
  • WpVote
    Votes 209
  • WpPart
    Parts 17
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Aug 4, 2026
WpInfo
Fanfic
Honkai: Star Rail
Aventurine cười mệt mỏi, nhắm mắt gác cằm lên vai hắn, để hắn muốn làm gì thì làm, cởi gì thì cởi, lẩm bẩm thành tiếng nhỏ: "Ban nãy lúc thấy anh ở đây, bất tỉnh, trên trán có vết máu, quần áo nhàu nhĩ bụi bặm, tôi đã rất sợ..." "Ừm, cậu sợ cái gì?" "Không biết..." Aventurine mơ màng đáp. Nực cười, sao cậu có thể không biết chứ. Cậu sợ mất hắn, sợ bản thân đến muộn. Chỉ là không nói cho hắn biết mà thôi.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Hợp Đồng Phúc Hắc Cô Bé Chỉ Cho Yêu Tôi
  • [ Tổng Anh Mỹ ] Duy trì nhân thiết hảo khó-Trường Hoan huan
  • [Chuyển ver] Minsung Cậu Ôm Tôi Một Chút
  • Giam giữ em trong lòng
  • Gặp lại trăng sáng
  •  [ TG DROP | H TỤC -SM- 1 VS 1 ] CHỦ NHÂN CỦA CÔ , VỪA TÀN NHẪN, VỪA ÁC ĐỘC
  • 10 ngày để yêu em
  • [H] Thiếu Tướng, Nhẹ Một Chút!
  • [FULL] Trời Lặng Gió
  • [Chuyển Ver | ZSWW] 10 Ngày Để Yêu Em

Tình trạng: Full 156 chương Tác giả: Cô Nàng Mèo Anh là chủ tịch tập đoàn Liệp Báo. Tương truyền, gia tài của anh bạc vạn, tài sản có thể nhiều hơn tài sản quốc gia, tương truyền anh cao ngạo lạnh lùng, vẻ đẹp không ai sánh bằng, tương truyền bất cứ người phụ nữ nào cũng khó có thể lọt vào tầm mắt của anh, nhưng chỉ vì một cô gái mà nhịp tim anh gần như dừng lại. Trong phòng nghỉ, tay anh thoăn thoắt như báo đen khóa chặt con mồi ở dưới thân mình: "Thanh Thần, cô đã nói, vì tôi, cô nguyện bỏ ra tất cả". Giọng nói tà mị như Satan, khiến người đẹp ở trong ngực rơi nước mắt như mưa: "Phải...". Bàn tay nhẹ nhàng ôn hòa đè ở ngực cô, đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông tuấn mỹ hiện lên một tia trong suốt: "Tôi muốn, lòng của em". Trong đêm tối lờ mờ, con ngươi trong suốt lóe lên ánh sáng tuyệt vọng, ngẩng đầu, chớp cũng không chớp nhìn người đàn ông: "Ma quỷ, buông tôi ra". "Ma quỷ?" người đàn ông đè ở trên người cô cười thật trầm, lạnh lùng mà thốt ra giọng nói cực kì vô tình "Rơi vào trong tay ma quỷ, cô củng chỉ có thể chấp nhận" "........." "Mạc tiên sinh, anh, anh không thể làm như vậy......." Trong phòng, lời nói còn chưa kịp nói ra, liền bị đôi môi mỏng hoàn mỹ chặn lại. Người đàn ông ôm người con gái không ngừng phát run trong ngực, nụ cười dần dần đậm lên, "Chỉ cần tôi muốn, liền có thể" Thanh Thần liền ngơ ngẩn cả người. Ai có thể nói cho cô biết, rõ ràng là diễn trò, tại sao từ nắm cái tay nhỏ nhắn, hôn môi nhỏ, lại đến cả trường hợp hạn chế, mà cô cũng phải biểu di

More details
WpActionLinkContent Guidelines