Lạc trong mưa

Lạc trong mưa

  • WpView
    Reads 7
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, May 10, 2025
"Từng hạt mưa rơi trắng xóa che mờ lối đi. Tôi lạc mãi trong khu rừng ấy, tìm kiếm thứ hạnh phúc thuộc về mình, mà chẳng hay biết cậu đã luôn thầm lặng đồng hành cùng tôi trên suốt đường đi." Cùng thế giới với Lặng Im Thì Thầm, kể về câu chuyện đã thay đổi cuộc đời của Đăng Quý vào năm lớp 10 tại trường THPT SPC.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Đứng Cạnh Cậu
  • [FULL] Cô Ấy Không Dỗ Anh Nữa
  • Lỡ Một Bước Mất Nhau Cả Đời
  • Năm tháng cậu là gió thổi qua trời tôi
  • [FULL] DÂU TÂY ĐƯỜNG PHÈN
  • [FULL] Trời xanh trong mắt xám

Lần đầu tiên tớ thật sự nhìn thấy cậu là vào một buổi trưa hè năm lớp 8. Tớ bị mấy bạn cùng lớp kéo ra sau dãy phòng học, nơi nắng gắt không thể rọi tới, chỉ có tiếng ve râm ran và bóng người đổ dài trên nền xi măng nóng bỏng. Tớ không biết mình đã làm gì sai. Chỉ nhớ rõ cảm giác lưng áo bị kéo giật, chân tay luống cuống, và cổ họng thì nghẹn lại. Tớ khóc. Không thành tiếng. Chỉ là những tiếng thút thít nho nhỏ, run rẩy đến đáng thương. Rồi có ai đó bước tới. Mạnh mẽ. Dứt khoát. Tớ ngẩng lên và thấy cậu - với chiếc cặp đeo lệch vai, áo sơ mi bung cúc, và đôi mắt chẳng khác gì... muốn gây sự. Không ai dám nói gì nữa. Cậu đứng chắn trước mặt tớ, im lặng vài giây. Nghe thấy tiếng tớ khóc thút thít sau lưng, cậu khẽ thở ra một tiếng, rồi nghiêng đầu, nói bằng giọng hơi cộc cằn nhưng... chẳng hiểu sao lại khiến tớ muốn khóc to hơn nữa: "Cần tôi khóc cùng cậu không?" * đây là một tác phẩm ngắn của mình nên nội dung truyện khá nhanh và không quá cụ thể mong mọi người cân nhắc để đọc dễ hiểu hơn !*

More details
WpActionLinkContent Guidelines