The unusual kid

The unusual kid

  • WpView
    Reads 17
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sat, May 24, 2025
Trôn trôn VN ---- Trên sân thượng loang lổ ánh hoàng hôn, cô bé đứng đó, mắt ngấn lệ, giọng run rẩy van xin tôi cứu lấy em mình. Theo tay cô chỉ, tôi thấy một hình hài nhỏ chênh vênh nơi mép mái. Tôi lao tới. Nhưng giữa lúc ấy - tôi chợt khựng lại. Một cơn lạnh rợn sống lưng. Tôi quay đầu lại - cô bé đang mỉm cười. Không phải là nụ cười biết ơn. Không phải là nụ cười nhẹ nhõm. Mà là một nụ cười méo mó, trống rỗng, như thể khuôn mặt đó chẳng còn là người. Và khi nhìn lại sinh vật kia, tôi nhận ra: nó chưa bao giờ là một đứa trẻ. Và tôi - tôi đã bước đúng vào cái bẫy nó giăng từ đầu. -- Lời tự sự của Rynei: lẽ ra tôi không nên cố gắng nhớ lại giấc mơ của mình
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Yoongi | NGC 6302
  • [Ong Seongwoo x Fictional Girl.] | The Princess & Her Lover.
  • [NCT] KIẾP CON SEN - DoTae VER
  • Just Love - A Simple Feeling [Cún Gấu - DLA x TP]
  • Không Hoàn Hảo
  • [Edit/ Full - 12cs] - Nhiệt Huyết Tuổi Trẻ!
  • • Once you, forever you •
  • [ Edit-Zhihu] A Thư Của Mẹ

"Chúng tôi đã gặp nhau vào một ngày nắng đẹp trời, khi mà lần đầu cậu ấy bước chân vào cuộc đời tôi. Nhìn cậu tôi thấy một dáng vẻ thuần khiết và thân thiết biết bao, tôi từng nghĩ rằng với dáng vẻ ấy có lẽ cậu sẽ chả biết gì về những đớn đau trong cuộc đời này. Nhưng chỉ sau vài lần bên cạnh cậu trai nhỏ nhắn ấy, tôi nhận ra cậu ấy có cái nhìn cực kì thấu đáo trong tất cả mọi chuyện, thấu đáo hơn tôi rất nhiều, thậm chí còn thấu đáo hơn cả những người xung quanh. Và rồi qua bao ngày nắng trải đây sân, mưa rơi nặng lá. Tôi cứ thế lặng lẽ đi theo dấu chân cậu ấy, qua những bao nỗi khó khăn trắc trở tôi tưởng rằng bản thân cũng đã học được cách sống hạnh phúc, thế nào là hy vọng để rồi mong tưởng xa xôi hơn về tương lai phía trước. Nhưng rồi vào cái phút giây tôi đón nhận thế giới này với một tâm thế sẵn sàng nhất, thì chúng tôi đã phải đi rời xa nhau để bước đi trên mỗi con đường của riêng mình."

More details
WpActionLinkContent Guidelines