Rose
  • WpView
    Reads 7
  • WpVote
    Votes 2
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Thu, May 29, 2025
''Tôi tên là Trần Gia Nguyệt An, 18 tuổi. Rất mong sau này chúng ta sẽ là bạn thân của nhau, vì tôi cảm thấy cậu rất hợp với tôi.'' Ý nghĩa của hoa hồng thường là biểu tượng cho tình yêu sâu sắc, hạnh phúc là sự trường tồn vĩnh cửu. An đã ngắt một bông hoa cho và cài lên tóc rồi khen nó rất hợp với tôi, tôi vui lắm vì có người tặng hoa cho tôi. ''Tớ thích cậu, Di ơi. Còn cậu thì sao? Cậu có tình cảm với tớ không?'' ''Tôi chỉ coi cậu là bạn bè bình thường thôi, tôi chưa nghĩ đến tình cảm đó.'' Thì ra tất cả chỉ là mơ, Có lẽ đã kết thúc rồi, giấc mơ đã dừng lại. Đây là một chương trong toàn bộ seri tiểu thuyết "Mơ" của mình. Mình ngắt ra nhiều phần để mọi người đọc đỡ ngán. Cốt truyện là một phần giấc mơ của mình. Mong mọi người đón nhận ạ.
All Rights Reserved
#7
phithựctế
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Đoá Hoa Biết Cười
  • [Tiểu Thuyết] ĐỊNH MỆNH LÀ KHI TÌNH ĐẦU MANG TÊN CẬU
  • lưng chừng thanh xuân
  • (NP/BL) DIÊN VĨ
  • khánh x tuấn | năm tôi 17 tuổi | hoàn
  • [ Annyeongz ] - Young And Reckless
  • [FULL] Gió thổi trăng rơi
  • CẬU LÀ MÂY, LÀ THANH XUÂN CỦA TỚ

Cuộc đời của tôi tựa như sình lầy với đất đá. Cả một tuổi thơ, tôi đều bị kẹt trong đống sình đất ấy. Đến khi tôi đã lớn hơn, tôi cố gắng mà bước đi để đến với bờ bên kia. Ở bên bờ, tôi hạnh phúc mà tìm được đoá hoa của đời mình. Từng ngày từng tháng trôi qua, thật hạnh phúc khi có em bên cạnh. Nhưng tất cả mọi thứ đều chấm hết cả rồi... "Cuộc đời tôi chưa đủ khổ hay sao mà giờ người lại cướp đi hạnh phúc duy nhất của đời tôi như vậy?". Còn gì đau hơn khi phải chứng kiến đoá hoa rạng rỡ ngày nào giờ đây đang dần héo mòn mà mình chẳng thể làm gì được. Tôi gặp em là do định mệnh, tôi mất em cũng là do định mệnh. Thôi thì chỉ đành hẹn nhau kiếp sau, hẹn kiếp sau vào ngày hoa đào nở, ánh mắt ta chạm nhau như cách ta gặp nhau kiếp này. Dù cho kiếp sau tôi có trở thành một thằng khờ đi nữa, tôi vẫn sẽ dùng ánh mắt si mê này để nhìn em một lần nữa... Yêu em. Đoá Hoa của đời tôi... • Truyện chắc chắn sẽ còn nhiều thiếu sót và còn có một vài phần nó không theo nguyên lí đời thường hoặc nó không giống với đời thật thì mong mọi người thông cảm, vì sự hiểu biết của mình còn hạn hẹp nên cũng chỉ viết vui và đây cũng chỉ là thế giới trong truyện thôi nên mọi người đừng bắt bẻ nhé, xin cảm ơn ạ.

More details
WpActionLinkContent Guidelines