We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
To you, my sweetness

To you, my sweetness

  • WpView
    Reads 17
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Jul 16, 2025
WpInfo
Fanfic
Genshin Impact
Wriothesley không muốn nghĩ nhiều về việc hắn nên bày tỏ tình cảm của mình với vị thẩm phán tối cao kia như thế nào, thế nhưng bằng cách này hay cách khác, những suy nghĩ về hình bóng của ngài cứ thế lẩn quẩn trong đầu hắn suốt. Công tước nhìn qua cửa kính của pháo đài, chà, đại dương hôm nay vẫn thật yên bình, những chú cá bơi lội tung tăng và nhàn nhã. Cách những tia nắng thưa thớt xuyên qua mặt nước và chiếu xuống tới nơi này khiến tâm trạng hắn cũng có không ít năng lượng tích cực. Hôm nay, có lẽ nó là một ngày đẹp để hắn viết thư cho ngài. Hắn đã viết rất nhiều, nhưng chưa từng có bức thư nào vừa ý hắn, vậy nên hắn mong lần này hắn sẽ thành công. . . . "Trước khi tôi già đi, trước khi thời gian của thân thể phàm nhân này kết thúc. Tôi vẫn muốn được thổ lộ với ngài ít nhất một lần. Gửi tới ngài, thẩm phán tối cao Neuvillette, người trong mộng tưởng có thể sẽ không bao giờ với tới được của tôi, tôi yêu ngài, yêu rất nhiều."
All Rights Reserved
#91
neuvillette
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Một Toà Thành Đang Chờ Anh - Cửu Nguyệt Hi
  • TRO TÀN HUYẾT SỬ | Levi Ackerman | Attack on Titan
  • GeminiFourth • Bầu Trời Nắng Ở Đáy Đại Dương Xanh
  • [HOÀN] Hedonism || Nhuận Náo
  • //NeuviThesley// Miscedence

"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm." Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô: "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!". Anh nói: "Được." Thế là họ bên nhau mãi mãi. Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa. Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. Vừa up full lại bị xoá truyện huhuhuhu.....

More details
WpActionLinkContent Guidelines