~ Tĩnh Vân Lam~

~ Tĩnh Vân Lam~

  • WpView
    Reads 51
  • WpVote
    Votes 18
  • WpPart
    Parts 4
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Thu, Jul 31, 2025
Mây vẫn lững lờ, trời đã sáng hơn, biển đã dịu lại. Người đã rung động hay chưa? "Tĩnh Vân Lam" là những câu chuyện vụn vặt của một thiếu niên vụng về, chập chững ở những năm mười mấy tuổi. Có thể là triết lí, trải nghiệm hay vô vàn cảm xúc được gói ghém cẩn thận, chỉ đợi được ôm ai đó vào lòng để vỗ về, tựa đang nhìn nhận lại chính mình sau một ngày đã nắng ráo, chim về và hoa bung cánh Tôi cảm ơn người vì đã ghé qua, dù đôi chút, cũng mong người sẽ yên lòng
All Rights Reserved
#9
tanvan
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt
  • [ MuoiiMoon ] Bên Thềm Nguyệt Vắng
  • Ước Gì Được Yêu - Lữ Tịch Anh
  • [First Fic] Giây Phút ngày hôm ấy| For TNT| 祺鑫/ 文轩/翔霖
  • Nghịch Ý Hồi Sinh: Vân Hiểu truyện
  • Chuyện tình việt quất
  • 12cs | Lạc về miền phiêu lãng
  • hieucris; palpitare
  • [Xuất bản] XANH XANH GÓC TRỜI [CŨ]

Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này. Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được. "Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?" "Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình." "Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim." --o0o-- "Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?

More details
WpActionLinkContent Guidelines