17°C

17°C

  • WpView
    LECTURAS 41
  • WpVote
    Votos 3
  • WpPart
    Partes 2
WpMetadataReadContenido adultoContinúa
WpMetadataNoticeÚltima publicación mié, ago 13, 2025
WpInfo
Fanfic
Đà Lạt mùa ấy lạnh vừa đủ để hơi thở biến thành sương, để một cái chạm khẽ cũng trở nên ấm áp hiếm hoi. Trên con đường quanh co lẫn trong bóng thông, hai chiếc bóng vẫn song song đi qua những ngày nắng vàng và những đêm trăng nhạt. Có lúc, khoảng cách giữa họ chỉ là một nhịp tim, nhưng lại như cách nhau cả vạn dặm. Chiếc máy nhỏ trong tay ai đó lặng lẽ ghi lại những khung hình - khung hình của tiếng cười giòn, của ánh mắt vô tình tìm nhau giữa đám đông, của một chiều gió luồn qua mái tóc. Mỗi thước phim đều rực rỡ, nhưng ẩn dưới lớp màu tươi là một vết nứt nhỏ, mà chỉ người trong cuộc mới thấy. Rồi mùa hoa qua đi. Con dốc quen giờ chỉ còn một chiếc bóng. Sương vẫn phủ, gió vẫn lạnh, và chiếc máy nhỏ nằm im như chôn giữ cả một mùa ký ức. Có lẽ, trong một kiếp khác, hai đường thẳng kia đã đủ can đảm để nghiêng về phía nhau. Nhưng ở đây, giữa thành phố của sương và những buổi chiều dài bất tận, họ đành lặng lẽ bước tiếp, mang theo hơi ấm của nhau như một mảnh lửa giấu trong tay - vừa đủ để nhớ, vừa đủ để đau.
Todos los derechos reservados
Únete a la comunidad narrativa más grandeObtén recomendaciones personalizadas de historias, guarda tus favoritas en tu biblioteca, y comenta y vota para hacer crecer tu comunidad.
Illustration

Quizás también te guste

  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • Khoảng Trắng Giữa Hai Gam Màu
  • Vẻ Đẹp Của Đại Duơng Không Đáy
  • Nắng Thiếu Thời
  • Tìm người trong kí ức của tôi
  • [Full] Lớp trưởng vô sỉ

Thể loại : Hiện đại, một chút huyền huyễn, có ngược, hồn ma thụ x trước tra sau si tình công, hạnh phúc viên mãn. __________________________________ Tình cảm của cậu từ đó tới giờ vẫn là đoạn tình cảm đơn phương. Đã mười năm rồi, mười năm đứng trước mặt đối phương, cậu nói thương anh nhưng đến ngay cả một ánh nhìn mà anh cũng không nhìn cậu. Cậu vẫn cho rằng bọn họ còn đủ thời gian, đã tiêu hao hết mười năm rồi lại tiêu hao nữa, cũng gần giống như cả đời người. - Anh biết đối phương chấp niệm quá sâu, cái gọi là buông tay căn bản là trò cười. Mà đến khi người kia cuối cùng đã buông tay rồi, tự do đã lâu, khi được giải thoát lại không cảm thấy ngọt ngào. Đợi cho đến một ngày anh chợt cảnh tỉnh rằng người nọ đã thật sự buông tay thì hối tiếc cũng không kịp nữa. Một đao nhẹ nhàng, trong lòng đã từng có độ ấm nóng rực nay rốt cuộc biến thành sự lạnh lẽo vĩnh viễn không chạm đến. Chỉ muốn hèn mọn nói ra một tiếng xin lỗi nhưng tất cả đều không làm được. Một khoảng cách xa nhất thế giới, là tôi đứng trước mặt em mà không biết rằng mình yêu em. Hiện tại khoảng cách này xa cực độ, là khoảng cách giữa sự sống và cái chết. Thời khắc phát hiện tôi yêu em thì mọi thứ đã không thể vãn hồi được nữa. Nếu như lại để cho tôi có cơ hội được ôm em thật chặt, sẽ còn phải giẫm vào vết xe đổ kia nữa không?

Más detalles
WpActionLinkPautas de Contenido