17°C

17°C

  • WpView
    Reads 40
  • WpVote
    Votes 3
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Aug 13, 2025
Đà Lạt mùa ấy lạnh vừa đủ để hơi thở biến thành sương, để một cái chạm khẽ cũng trở nên ấm áp hiếm hoi. Trên con đường quanh co lẫn trong bóng thông, hai chiếc bóng vẫn song song đi qua những ngày nắng vàng và những đêm trăng nhạt. Có lúc, khoảng cách giữa họ chỉ là một nhịp tim, nhưng lại như cách nhau cả vạn dặm. Chiếc máy nhỏ trong tay ai đó lặng lẽ ghi lại những khung hình - khung hình của tiếng cười giòn, của ánh mắt vô tình tìm nhau giữa đám đông, của một chiều gió luồn qua mái tóc. Mỗi thước phim đều rực rỡ, nhưng ẩn dưới lớp màu tươi là một vết nứt nhỏ, mà chỉ người trong cuộc mới thấy. Rồi mùa hoa qua đi. Con dốc quen giờ chỉ còn một chiếc bóng. Sương vẫn phủ, gió vẫn lạnh, và chiếc máy nhỏ nằm im như chôn giữ cả một mùa ký ức. Có lẽ, trong một kiếp khác, hai đường thẳng kia đã đủ can đảm để nghiêng về phía nhau. Nhưng ở đây, giữa thành phố của sương và những buổi chiều dài bất tận, họ đành lặng lẽ bước tiếp, mang theo hơi ấm của nhau như một mảnh lửa giấu trong tay - vừa đủ để nhớ, vừa đủ để đau.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Chờ đến ngày tận thế
  • Kí ức gấp ngang trái tim
  • Nguyệt Tình
  • Vẻ Đẹp Của Đại Duơng Không Đáy
  • [FULL, BL] Sa Chân Vào Đáy Mắt
  • CÒN ĐÓ MÙA THU | Still There Autumn
  • Nắng Thiếu Thời
  • [Full] Lớp trưởng vô sỉ

Lần đầu tiên gặp cậu là ngày có ánh nắng ấm áp, lá vàng rơi phủ đầy một khoảng sân,giây phút hoàn hảo đủ để một trái tim bắt đầu những rung động đầu tiên. Nhưng tớ không ngờ từ khoảnh khắc ấy trở đi con tim đều phải trải qua vô vàn cơn gió đông giá rét, đến mức hóa băng rơi xuống rồi tan vỡ giữa vùng trời ký ức. Giờ chào cờ hôm ấy, được ra sớm hơn mọi ngày, phút chốc kẻ đi người lại tranh nhau ùa ra khỏi cổng trường. Rồi bỗng dưng loa trường vang lên câu hát "Anh có nỗi sợ, sợ ta mất nhau". Giữa một đám đông nhộn nhịp như vậy, tớ vẫn bắt đúng giọng ngân nga của cậu. Ánh sáng xuyên qua từng tán lá xanh mướt phủ lên mái tóc cắt tỉa gọn gàng "Dù cho tận thế vẫn yêu em...vẫn yêu em" Yêu thầm giống như đứng dưới một cơn mưa, dù lạnh buốt hay tươi mát thì chính mình cũng sẽ bị ướt. Và cơn mưa trong lòng tớ đã kéo dài rất lâu tựa như là ngày tận thế. "Năm đó để cậu đi chính là mong cậu sẽ quay lại"

More details
WpActionLinkContent Guidelines