An Khả

An Khả

  • WpView
    LECTURAS 22
  • WpVote
    Votos 1
  • WpPart
    Partes 3
WpMetadataReadContinúa
WpMetadataNoticeÚltima publicación mar, ago 26, 2025
Có những người bước vào đời ta nhẹ nhàng như một buổi sớm mùa thu, rồi lặng lẽ rời đi như chuyến tàu không dừng lại. Thanh Uyển yêu Quốc Kiệt suốt ba năm cấp ba, bằng những nét vẽ giấu trong cuốn sổ ký họa và những ánh nhìn chẳng ai hay. Cô chưa từng nói, chưa từng đòi hỏi, chỉ âm thầm giữ lại tất cả. Một chuyến dã ngoại cuối cùng, một buổi chiều lạc giữa rừng thông, và một lời chia tay nơi sân ga - tất cả trở thành những thước phim không thể tua lại. Nhiều năm sau, họ gặp lại, không trách, không tiếc. Chỉ là... nếu ngày ấy dám bước một bước, có lẽ câu chuyện đã khác. An Khả - là câu chuyện nói về những rung động thầm lặng trong những năm tháng tuổi trẻ. một thanh xuân không trọn vẹn, nhưng đủ để nhớ đến suốt đời.
Todos los derechos reservados
#330
yêuthầm
WpChevronRight
Únete a la comunidad narrativa más grandeObtén recomendaciones personalizadas de historias, guarda tus favoritas en tu biblioteca, y comenta y vota para hacer crecer tu comunidad.
Illustration

Quizás también te guste

  • KẺ NGHE ĐƯỢC TIẾNG VỌNG
  • Chờ đến ngày tận thế
  • Gió vẫn thổi qua hàng cây năm ấy
  • Kí ức gấp ngang trái tim
  • Hóa ra em vẫn luôn ở đây
  • Bạn trên bạn
  • Vẻ Đẹp Của Đại Duơng Không Đáy
  • Gió Sẽ Nhẹ Nhàng Với Em
  • Khúc Giao Mùa Của Năm Tháng Thanh Xuân
  • Thời Gian Qua Mưa

"Có những lời chưa từng nói ra, nhưng vẫn cứ vang lên mãi..." Năm mười bảy tuổi, A Bảo rời Củ Chi lên Sài Gòn học lớp 11, sống cùng người cô họ trong căn gác nhỏ lợp mái tôn nóng hầm. Những ngày mưa đầu mùa, giữa sân trường đọng nước, cậu nghe thấy một tiếng vĩ cầm vang lên , kỳ lạ, day dứt, như đến từ một thế giới khác. Người kéo đàn là An Hòa , một thiếu niên luôn xuất hiện vào những cơn mưa, khi thành phố thưa người và mặt đường ướt lạnh. Cậu ấy không phải học sinh trường Bảo, không ai thấy cậu, và không ai nghe được tiếng đàn. Nhưng mỗi lần Bảo tình cờ gặp lại, một bản nhạc khác lại cất lên , đại diện cho những chấp niệm chưa được giải thoát của người từng yêu, từng chờ, từng không thể tha thứ... Dần dần, A Bảo nhận ra An Hòa không chỉ chơi nhạc , mà đang gìn giữ những tiếng vọng chưa được nghe đến cuối cùng. Và bản nhạc sau cùng , không phải của "họ" nữa, mà là bản nhạc duy nhất An Hòa viết cho chính mình. Và cho A Bảo. Một bản hồi ký kỳ ảo, thấm lạnh và trong trẻo , kể về tình bạn, tình yêu, và những điều không thể gọi tên giữa hai người tưởng chừng không thuộc về thế giới này. Vì đôi khi, chỉ cần có ai đó lắng nghe , tiếng vọng cũng không còn lạc.

Más detalles
WpActionLinkPautas de Contenido