dnal | something super sweet

dnal | something super sweet

  • WpView
    Reads 642
  • WpVote
    Votes 102
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadComplete Sat, Feb 14, 2026
phúc nguyên luôn cảm thấy valentine quá đỗi nhàm chán, ngày lễ gì mà chẳng được nghỉ học, lại phải ngắm mấy đôi chim cu lượn lờ trước mắt khiến cậu nóng nổ con ngươi. quăng đống chocolate lên kệ tủ cao nhất và tiếp tục nằm trườn xuống ghế dài êm ái, trôi qua tới nửa tiếng mà thằng bạn cùng nhà vẫn chưa về, chắc mẩm nó đang bận thu thập đống chocolate từ các nàng bèo lớp bên. lâu lâu phúc nguyên hay tự hỏi liệu thằng bạn có thấy valentine nhàm chán giống cậu ta không. vậy mà lúc thằng bạn về, phúc nguyên cảm thấy valentine năm nay có gì đó khang khác.
All Rights Reserved
#619
tbtn
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Cậu Út nhà ông Nguyễn Dương bỏ trốn rồi
  • 𝗳𝗼𝗿𝗲𝗹𝘀𝗸𝗲𝘁.
  • *Bóng Tối Trước Bình Minh* [ SEVENTEEN ]
  • geminifourth | vụn về
  • ||seoksoo|| famous
  • dnal | matcha lover
  • _doomic_ 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐝𝐮𝐨𝐢 𝐛𝐚𝐧 𝐭𝐫𝐚𝐢
  • "Cho anh xin được lau giọt buồn này đong khoé mắt cay". nnm.lvt; 1910
  • |Produce 101 ss2| Yêu thương
  • [dnal] run for the hills

"Cậu Út Lâm! Cậu gọi em ra đây có chuyện gì?" "Sao hôm nay xưng hô lạ thế? Tôi làm gì để Nguyên giận tôi à?" "Cậu à, em chỉ là thằng lái đò trên bến sông quê thôi, sao dám gọi thẳng tên cúng cơm của cậu!" "Nguyên đừng nói vậy, tội nghiệp thân tôi! Người ngoài không hiểu chẳng lẽ Nguyên không biết hay sao?" "Em với cậu Út thì cũng là người ngoài thôi mà. Em không muốn hiểu gì hết! Cậu về đi! Trời đêm sương xuống lạnh lắm!" - Em quay lưng, cố kìm lại giọt lệ sắp chảy tràn đôi bờ mi. "Đuổi tôi đi về hay lo lắng cho tôi vậy Nguyên!" Cậu Út Lâm Anh của em thì thấy lạ lắm, cậu rất muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra với người thương nhưng có lẽ phải tìm cách khác rồi, người trước mặt đang cố tình né tránh cậu. Lâm Anh nắm lấy cổ tay trắng nõn đang run rẩy sau tay áo vải thô... "Cậu làm gì vậy?" "Từ từ hẵng về! Ở lại với cậu một chút đi, Nguyên ơi!" Lâm Anh kéo tay em về phía lồng ngực rắn rỏi của mình rồi ôm thật chặt. Cậu chỉ sợ em đau chứ thực lòng muốn dùng hết sức lực khảm em vào da thịt, không bao giờ rời xa được nữa. Dù em có căm giận, xua đuổi hay bất kì ai nói ra nói vào về mối quan hệ mập mờ không lối thoát giữa cái làng này; em Nguyên của cậu thì sẽ mãi là ngoại lệ mà cậu út Lâm Anh dung túng.

More details
WpActionLinkContent Guidelines