[AtsuMina] Peter Pan Syndrome

[AtsuMina] Peter Pan Syndrome

  • WpView
    Reads 1,257
  • WpVote
    Votes 57
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadComplete Sun, May 31, 2015
Một chuyến hành trình ngược dòng ký ức, dù đã biết kết quả sẽ như thế nào nhưng tôi vẫn muốn đắm chìm trong đó, để rồi khi giật mình tỉnh giấc, tất cả chỉ còn là hoài niệm về một thuở xa xăm. Tôi ước gì cả hai chúng tôi mãi là trẻ con, để khi ấy tôi có thể nhẹ nhàng ôm lấy cô, đưa tay lên xoa đầu cô như một người lớn mỗi khi cô ấy khóc. Quan trọng hơn, nếu là trẻ con, tôi sẽ được nghe cô ấy thì thầm "Mình yêu cậu" mỗi ngày, sẽ không để vụt mất cơ hội đó, tôi sẽ trả lời cho cô ấy tình cảm của tôi và tất nhiên, sẽ không có người con trai đó bước vào câu chuyện của riêng tôi và Atsuko. Ước gì chúng tôi không trưởng thành. Ước gì Peter Pan có thật. Ước gì, cô ấy là của tôi...
All Rights Reserved
#19
atsumina
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Nếu như ngày ấy...
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • 𝙷𝚘̂̀𝚒 𝙺𝚢́ | 𝚅𝚊̀ 𝚝𝚘̂𝚒 - 𝙺𝚑𝚒 𝚌𝚘̀𝚗 𝚕𝚊̀ 𝙼𝚊̂𝚢
  • [ Tùy bút ] [ Đam mỹ ] Câu chuyện của chúng ta .
  • [Đn Haikyuu] Được sinh ra
  • [LyHanSara]  Đừng im lặng như thế !
  • [Hoàn] [Đới Ngôn] Vòng Lặp Của Hi Vọng
  • CÓ TẤT CẢ NHƯNG THIẾU ANH

Người ta thường hay hỏi, rằng trong một đời người, điều gì khiến ta day dứt nhất? Có người nói là bỏ lỡ một cơ hội, có người lại bảo là không nói lời yêu khi còn kịp. Còn với tôi, đó là ánh nhìn dịu dàng vào một chiều gió nhẹ, giữa đám đông ồn ã, khi cả hai đã không còn thuộc về nhau nữa. Nhiều năm đã trôi qua, tôi cứ ngỡ bản thân đã quên... thế mà, chỉ một ánh mắt ấy thôi - đủ để cả bầu trời năm mười bảy tuổi trong tôi đổ ập xuống. Ngày ấy, tôi từng là một cô gái nhỏ sống trong khuôn phép của gia đình, từng nghĩ rằng chỉ cần ngoan ngoãn làm theo những gì mẹ sắp đặt thì sẽ có một tương lai an ổn. Ngày ấy, có một người lặng lẽ yêu tôi theo cách mà tôi không đủ dũng cảm để nhận lấy. Và cũng chính tôi - là người đã buông tay khi anh vẫn còn đứng đó, chờ tôi quay đầu. "Nếu như ngày ấy..." - bao nhiêu lần tôi tự hỏi. Nếu như tôi can đảm hơn... nếu như tôi không quay lưng... nếu như chúng tôi gặp nhau vào một thời điểm khác, liệu mọi chuyện có thay đổi không? Tôi không chắc. Chỉ biết là, trong tất cả những điều đẹp đẽ từng chạm qua tim mình, có anh.

More details
WpActionLinkContent Guidelines