Fear and Bravery

Fear and Bravery

  • WpView
    Reads 112
  • WpVote
    Votes 20
  • WpPart
    Parts 13
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Aug 2, 2015
Từ khi còn nhỏ cho tới bây giờ, tôi chưa từng bị phản bội. Và nếu tôi từng bị phản bội thì chắc những cái đó quá nhỏ nhặt nên tôi chẳng nhớ gì cả. Thế mà chả hiểu sao, sự phản bội lại là điều mà tôi sợ nhất và ám ảnh tôi nhất. Tôi đã mơ nhiều điều khủng khiếp, buồn bã, đau đớn, kinh dị nhưng những ác mộng còn ám ảnh tôi tới bây giờ luôn luôn gồm có gia đình tôi và phản bội.​ Ác mộng đầu tiên mà tôi có thể nhớ là từ khi tôi có học lớp 3. Tôi bị xiết cổ bởi một người đàn ông trong khi chú tôi đứng nhìn. Chú tôi là người tốt nhưng lúc đó, một nụ cười ghê rợn hiện trên cái khuôn mặt nhân hậu và đôi mắt thì thật quá là lạnh lẽo. Ác mộng thứ hai xảy ra vào một trưa tôi ngủ trường vào lớp 5. Giấc mơ đó là một loạt những chuyện không liên quan nối tiếp với nhau nhưng tôi nhớ 1 chuyện nhất. Tôi bị mắc kẹt ở tại một mê cung. Cô tôi đã nhốt tôi ở đó và còn hứa sẽ thả tôi ra nếu tôi tìm được một bông hoa. Tôi đã đi khắp nơi cho tới khi kiệt sức để rồi cuối cùng khi tới được chỗ bông hoa, tôi không thể nắm bắt được nó. Ác mộng thứ ba xảy ra gần đây thôi, vào mùa hè năm nay. Nhiều chi tiết đã mờ nhạt đi nhưng tôi vẫn còn bị ám ảnh. Cả thế giới đều hỗn loạn: đường phố bẩn thỉu, tòa nhà đổ nát, cột đèn nằm lăn lóc. Những người bình thường đều không còn là họ nữa mà đang tấn công nhau rồi chuyển sang tấn công tôi. Tôi chạy, chạy, chạy mãi, cố thoát khỏi những cánh tay như những móng vuốt, những đôi mắt vô hồn, những trái tim lạnh giá. Tôi chạy, chạy mãi cho đến khi g
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • NEW MOON - Stephenie Meyer
  • Nắng hạ bên thềm ký ức
  • Sát thủ 12 tuổi(Hoàn)
  • Bức Thư Tình Không Lời Hồi Đáp
  • 101 Cách Tán Đổ Bad Boy
  • 🌸💐🌹Tiết Hoa- Huyền Thu- Full🌸💐🌹
  • Mùa Hạ Cô Ấy Đến
  • Lối Nhỏ
  • Tiết Hoa(full)

Tôi có cảm giác như mình đang bị kẹt giữa những cơn ác mộng ghê rợn nhất thế gian, cơn ác mộng mà trong đó, vòng chân của ta cứ xoay tít, xoay đến mức không còn có thể nhanh hơn được nữa, và hai lá phổi của tôi cứ như muốn nổ tung ra; thế mà vẫn không kịp. Dường như càng lúc, bước chân tôi càng lơi dần, lơi dần, khi tôi cố len qua khỏi đám đông thờ ơ, vô tâm, trong khi hai cái kim trên tháp đồng hồ khổng lồ kia vẫn không hề chậm lại. Một cách tàn nhẫn và lạnh lùng, hai cây kim ấy thản nhiên chuyển dịch đến mức cuối cùng - mọi kết thúc đều nằm cả ở đấy. Nhưng đây đâu phải là giấc mơ, đâu phải là ác mộng; cũng không phải là tôi đang chạy bán sống bán chết để cứu lấy mạng sống của mình - không, tôi phải chạy thục mạng vì một vật quý báu nhất đời. Mạng sống của tôi bây giờ cũng không có ý nghĩa đến như vậy. Alice nói rằng chúng tôi rồi cũng sẽ lìa đời ở chốn này. Tuy nhiên, kết quả sẽ khác nếu cô bạn của tôi không bị mắc kẹt giữa quầng sáng mặt trời rực rỡ như thế, còn tôi là người duy nhất có thể an toàn chạy giữa vầng thái dương chói loà, trên quãng trường đông đúc. Và tôi không thể theo kịp thời gian. Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi, khi mà vây quanh chúng tôi giờ đây chính là những kẻ thù cực kỳ nguy hiểm. Chiếc đồng hồ bắt đầu chùng chình ở thời khắc cuối cùng, hai bàn chân chậm chạp của tôi run lên bần bật. Tôi biết mình đã trễ - song, tôi sẽ vui biết bao nếu sau những chái nhà kia có kẻ khát máu nào đó đang chờ đợi tôi. Thất bại trong chuyện này... tôi không còn muốn sống nữa. Đ

More details
WpActionLinkContent Guidelines