Hạ thu!

Hạ thu!

  • WpView
    Reads 927
  • WpVote
    Votes 69
  • WpPart
    Parts 5
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Thu, Jul 7, 2016
Không hẳn là yêu đến hủy thiên diệt địa. Chỉ là...bỏ không được... Chính bởi vì không thể, không cách nào ở cạnh nhau, hết kiếp này đến kiếp khác vẫn mãi bị chia tách, nên ngàn lần bất cam vạn lần bất cam, tích tụ mà thành chấp niệm muôn đời không buông bỏ được. Năm năm tháng tháng đằng đẵng trôi qua, nỗi nhớ nhung sớm đã bện lấy nhau thành một sợi thừng mà cứa lấy từng tấc da thịt, nỗi đau đớn khắc tạc cả vào linh hồn, cho nên qua bao lần nuốt xuống bát canh Mạnh Bà, vẫn lại bấy nhiêu lần khát cầu người đó. Bên tam sinh thạch uống mạnh bà thang, cái gì cũng có thể quên, chỉ riêng ngươi...là không thể!
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [BL] - Một Đời Theo Đuổi (FULL)
  • [Longfic][KaiYuan][XiHong] Vì lời yêu đó, anh chỉ trao cho mình em
  • [BL/Edit] Bạch nguyệt quang và cái bóng của hắn
  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • [Hải Lan Châu Đồng Nhân] Trong lòng ngươi, ta mới coi là còn sống
  • Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử

Tác giả: DVAN Thiết lập: Lưu manh thiếu gia công x Lạnh lùng trầm tĩnh thụ Tag: Duyên trời tác hợp, tình đầu không phai, bạn học thành đôi, gương vỡ lại lành, truy thê, hiện thực trưởng thành. Hợp rồi lại tan, hóa giải hiểu lầm, từng bước phấn đấu, từ đại học đến trưởng thành. Trạng thái: đã hoàn Giới thiệu: Năm ấy thiếu gia Hàn Tử Ngôn tỏa sáng rực rỡ, đã chiếu sáng cho quãng đời tăm tối của thiếu niên bất hạnh Trình Lâm. Những năm tháng học cùng hắn ở trường đại học, ở cùng một phòng ký túc xá, ra vào có đôi, có lẽ là những năm tháng hạnh phúc nhất trong đời cậu. Hắn sinh ra trong nhung lụa, tính cách phóng khoáng tự do, nhiệt thành ấm áp, đi đến đâu cũng có nhiều người ngưỡng mộ. Cậu yên lặng trầm tĩnh, nhìn có vẻ lạnh lùng xa cách nhưng thực chất lại cô độc tịch mịch. Hắn kéo cậu ra khỏi bóng tối, đối tốt với cậu vô điều kiện, lần đầu tiên trong đời cậu biết thế nào là thiên vị, thế nào là có người che chở. Nhưng ngày tháng tốt đẹp lại chẳng lâu bền, ngày tốt nghiệp đại học lại là lúc cậu buộc phải rời bỏ ánh sáng, trở về với vực thẳm vốn thuộc về mình. Ba năm không một tin tức, đến khi gặp lại hai người đã đứng ở hai vị trí hoàn toàn khác. Ánh sáng năm ấy lần nữa kiên trì phá vỡ hết tất cả thành trì, từng bước từng bước sa xuống vực thẳm, dang tay ôm lấy thiếu niên đã sắp bị bóng tối nuốt chửng. ... Hàn Tử Ngôn theo đuổi một tình yêu, theo đuổi một người, cả một đời đều kiên định không từ bỏ.

More details
WpActionLinkContent Guidelines