Duyên nợ

Duyên nợ

  • WpView
    MGA BUMASA 4
  • WpVote
    Mga Boto 0
  • WpPart
    Mga Parte 1
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeHuling na-publish Wed, Aug 26, 2015
Hôm nay cũng như bao ngày khác, tôi đang dắt con ngựa điện ra để đi học. tôi ra khỏi nhà và đi qua những bóng cây để đến trường, bước vào lớp chưa gì đã nghe nhỏ Hoa hét toáng lên, thật là chói tai: -Trời ơi, có hot boy chuyển trường vô lớp mình học đó biết hôn Lan??? - Tui không quan tâm và cũng không "mai trê" nha!!! -Bà phải là con gái không vậy trời? -Girl chính hiệu đấy!-tôi nhăn nhó. -ừ girl thì girl.-nhỏ thở dài não ruột. Cô giáo đến và giới thiệu : -Hôm nay lớp ta có học sinh mới vào học.đó là vĩnh khoa. Hắn bước vào lớp thì đc bọn con gái trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của cậu ta. tôi thở dài và thầm cầu mong cô đừng cho hắn ngồi cạnh mình.Lạy trời lạy phật. Cô nhìn quanh lớp rồi nói: -em muốn ngồi chỗ nào? -Chỗ nào cũng được !! hắn lạnh lùng và cô chỉ cho hắn ngồi bàn cuối dãy giữa vì hắn khá cao Suy nghĩ hồi lâu rồi nhớ ra mình ngồi cuối cùng dãy giữa, mẹ ơi chết con rồi!Tôi buồn rầu.vừa đến chỗ tôi thì hắn đã giở tính sát gái liền ngay và lập tức(tôi nghĩ vì tôi cũng khá đẹp và cũng là hot girl khối 10 này mà.tg:chị à đừng mơ mộng nữa trở về hiện tại đi).Tôi giật mình vì những suy nghĩ vừa rồi của mình. -Chào, !hắn lạnh lùng và vô cảm làm tôi cảm thấy hắn là một công tử nhà giàu đẹp trai và ngạo mạn. -Không cần giới thiệu tên, tôi biết rồi!Tôi cũng lạnh lùng không kém gì hắn là bao nhiêu.Tôi thấy tự hào về khả năng lạnh lùng của mình, tôi cười thầm trong bụng.
All Rights Reserved
Sumali sa pinakamalaking komunidad ng pagkukuwentoMakakuha ng personalized na mga rekomendasyon ng kuwento, i-save ang iyong mga paborito sa iyong library, at magkomento at bumoto para lumago ang iyong komunidad.
Illustration

Magugustuhan mo rin ang

  • Đứng Cạnh Cậu
  • |BTS  - Ami|  LIỆU CHÚNG TA CÓ YÊU NHAU THÊM LẦN NỮA
  • Chuyến đi của Thanh Xuân
  • [Full] Lớp trưởng vô sỉ
  • <BHTT>Bạn Cùng Bàn Là Crush Tôi

Lần đầu tiên tớ thật sự nhìn thấy cậu là vào một buổi trưa hè năm lớp 8. Tớ bị mấy bạn cùng lớp kéo ra sau dãy phòng học, nơi nắng gắt không thể rọi tới, chỉ có tiếng ve râm ran và bóng người đổ dài trên nền xi măng nóng bỏng. Tớ không biết mình đã làm gì sai. Chỉ nhớ rõ cảm giác lưng áo bị kéo giật, chân tay luống cuống, và cổ họng thì nghẹn lại. Tớ khóc. Không thành tiếng. Chỉ là những tiếng thút thít nho nhỏ, run rẩy đến đáng thương. Rồi có ai đó bước tới. Mạnh mẽ. Dứt khoát. Tớ ngẩng lên và thấy cậu - với chiếc cặp đeo lệch vai, áo sơ mi bung cúc, và đôi mắt chẳng khác gì... muốn gây sự. Không ai dám nói gì nữa. Cậu đứng chắn trước mặt tớ, im lặng vài giây. Nghe thấy tiếng tớ khóc thút thít sau lưng, cậu khẽ thở ra một tiếng, rồi nghiêng đầu, nói bằng giọng hơi cộc cằn nhưng... chẳng hiểu sao lại khiến tớ muốn khóc to hơn nữa: "Cần tôi khóc cùng cậu không?" * đây là một tác phẩm ngắn của mình nên nội dung truyện khá nhanh và không quá cụ thể mong mọi người cân nhắc để đọc dễ hiểu hơn !*

Karagdagang detalye
WpActionLinkMga Alituntunin ng Nilalaman