Lost Diary

Lost Diary

  • WpView
    Reads 10
  • WpVote
    Votes 0
  • WpPart
    Parts 2
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Oct 23, 2015
Ngày 18 tháng 10 năm 20XX Vũng Tàu chợt nổi cơn mưa nhẹ. Ngồi trong phòng học đàn, em chẳng biết đến điều đó. Cho đến khi bắt gặp những giọt mưa bé xíu đọng lại trên cánh cửa ngoài ban công, em lại nhớ đến anh. “ Anh à, Hà Nội đang vào mùa đông phải không? Vậy là phải tạm biệt những chùm hoa sữa tinh khôi trước cửa nhà anh rồi! Em sẽ gửi anh chiếc áo khoác phòng khi lạnh anh mặc, ha anh? Vũng Tàu mấy ngày nay trở chứng quá trời luôn, mưa bất chợt hoài à! Nhưng nhờ nó mà em lại có những khoảnh khắc nhớ về anh nhiều hơn. Yêu anh nhiều…” Định gửi nó đi, nhưng lại thôi. Em sợ anh đang học, sẽ làm sao lãng anh; lại sợ anh đang nghỉ, sẽ phá đi phút giây quý báu của anh. Học đại học khổ lắm, nghe người ta bảo vậy. Anh lên đó chỉ mới 2 tuần thôi nhưng đã gầy hẳn đi rồi. Em không muốn làm phiền anh nữa…
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [BHTT - EDIT HOÀN] Mơ Ước Đã Lâu - Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử
  • [ Đam mỹ ] Tự Ái Nhi Phi
  • Chúng ta - We
  • [HOÀN] Trái Tim Loạn Nhịp - Thời Câm
  • [Hệ Liệt] Người Thuộc Phồn Hoa Thế Gian
  • PHÍA SAU
  • Người Yêu Cũ Thấy Tôi Ăn Lẩu Một Mình - Hồ Dữu
  • Chờ đến ngày tận thế

Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久) Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子) Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh mai Nhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học) Số chương: 79c + 6PN Văn án Người trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"

More details
WpActionLinkContent Guidelines