No Name - Davichi [GL]

No Name - Davichi [GL]

  • WpView
    Reads 5,152
  • WpVote
    Votes 155
  • WpPart
    Parts 12
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Wed, Aug 3, 2016
Câu chuyện này vốn được mình viết hồi hè, cơ mà viết được 1 đoạn thì 'lưu lại đóng khung' rồi quên mất =]]] Đến bây giờ vô tình nhìn thấy nó mới viết tiếp. Vì viết lâu rồi nên mình cũng không nhớ nỗi thật ra phần dẫn đầu truyện có ý nghĩa gì với nội dung câu chuyện[[= Vì vậy, mình xin có đôi lời : Truyện này rất ư là thiên lôi cuồn cuộn thỉnh tự mang cột thu lôi để tránh bị đánh trúng dẫn đến tắt nghẽn hồng cầu trong não. Bởi vì kẻ thích chạy cờ tác giả cho nên nội dung của truyện hết sức ngu ngốc, cộng não tàn. Thỉnh tự trọng =]]] p.s nếu ai đọc được thấy có sai sót chính tả xin báo với mình để sửa chữa, cảm ơn! ================================== Năm đó, cô và người đó quen nhau vào một ngày Xuân đẹp trời. Năm đó, cô và người đó chính thức hẹn hò. Hai năm sau đó, cũng vào một ngày Xuân, người đó bảo cô 'Chúng ta chia tay đi!' Lúc đó, cô không hề có chút biểu cảm luyến tiếc, chỉ võn vẹn đáp 'Ừ' Lúc đó, cô và người đó quay đi người mỗi người 1 ngã - Không hề nhìn lại nhau 1 lần! Vài tháng sau đó, cô gặp lại người đó trên đường, tại ngã tư đông đúc, cả hai như người xa lạ lướt qua nhau. Mọi thứ kết thúc tại đó! Sự kết thúc chính là sự bắt đầu - Không ai có thể đoán trước được tương lai của mình... - Không ai có thể!
All Rights Reserved
#5
haeri
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Khi bạn trai là người Đông Bắc - Phiến Quỳ (Edit Hoàn)
  • [BL/Edit] Bạch nguyệt quang và cái bóng của hắn
  • [TKAH_FANFICTION] Tình Kí.
  • [GinShin] [Edit] [Vietnamese] Trò chơi đuổi bắt
  • Ngọt ngào mang tên anh!

Tên gốc: 当你有个东北的男朋友 Tác giả: Phiến Quỳ - 扇葵 Thể loại: Niên hạ; công là vận động viên bóng rổ, nhiệt tình, ấm áp, hơi chậm tiêu, cực kỳ trân trọng thụ; thụ học ngành luật nhưng đam mê vũ đạo, dịu dàng. Người dịch: Một Mầm Măng (wp thatda1110) Tình trạng: Hoàn (19 chương) ----- Văn án Tát Tân Địch phải lòng một người, lại còn là người cậu vừa gặp đã yêu. Cậu vội đuổi theo bóng lưng người ấy, chỉ còn cách người ấy một bước nữa thôi là cậu có thể cất được tiếng chào. Tiếc thay, cậu chậm chân mất rồi, lời yêu còn chưa ngỏ đã phải chứng kiến cảnh người ấy tay trong tay mỉm cười với một người khác. Cậu buồn bã, song vẫn lựa chọn tôn trọng quyết định của người ấy. Hai năm sau gặp lại, người ấy vẫn là ánh trăng ngà của cậu, nhưng tấm lòng của ai kia thì đã đổi, không còn thương người ấy như xưa mà trở nên vặn vẹo độc đoán. Ôm ấp nỗi tương tư suốt hai năm trời, giờ đây khoảng cách giữa cậu và người ấy rốt cuộc cũng được thu ngắn lại. ... "Anh nhìn đối phương vẫn luôn trong trạng thái đang gõ chữ, thuận tay gửi một tin nhắn: "Còn cậu?" Tát Tân Địch dừng lại, vò đầu bứt tai một hồi, quyết định có gì nói đó: "Mình đang nghĩ xem nên nhắn gì với cậu." Khúc Miên: "?" Tát Tân Địch thành thật trả lời: "Nhắn gì mới có thể khiến cậu cảm thấy mình có khiếu hài hước, khiến cậu cảm thấy muốn tiếp tục nói chuyện với mình." Tát Tân Địch: "Mình vụng miệng lắm." ---- Do nhà bạn Măng đã khóa WP nên mình xin phép được đăng lại để đọc offline, cảm ơn Măng đã edit

More details
WpActionLinkContent Guidelines