[NejiTen] Quán trà

[NejiTen] Quán trà

  • WpView
    Reads 555
  • WpVote
    Votes 57
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadMatureComplete Mon, Nov 23, 2015
Những ai không thích Neji, hoặc Tenten, hoặc Lee, hoặc NejiTen thì hãy dừng đọc chớ đừng đọc xong rồi nói lời cay đắng. Tất cả mọi tình tiết trong câu chuyện này đều là sản phẩm của trí tưởng tượng của tôi. Mọi sự tương đồng với bất kì ai hay thứ gì đều hoàn toàn là trùng hợp hy hữu.
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • NejiTen - Thôi, Mình Không Cần Gặp Lại Nhé!
  • [ Hỏa ảnh ] Mỗi ngày múa rối
  • [Naruto ĐN] Tri túc (Vừa lòng)
  • Tôi chuyển sinh đến Naruto
  • [ Hỏa ảnh ] Xuyên việt chi Hyuga Neji truyền ( All Neji )
  • [NejiTen] [Long Fic] Quyết định cuối cùng
  •  [ Đn naruto] Hành Trình Vô Tận - Câu Chuyện Ngàn Năm (Quyển 1)
  • Tự do nơi em - Neji x OC fanfiction
  • [NejiHina]Trót yêu
  • *Đam Mỹ* [Hokage]Nhất báo hoàn nhất báo

Quá nhớ couple này nên phải viết!!! Short Fanfics! 1. Một năm sau đại chiến ninja lần thứ tư, khi mọi người đã dần bước tiếp, đã có gia đình, đã học cách sống cho hiện tại... Tenten vẫn dừng lại ở quá khứ - nơi có cái tên Hyuga Neji, người đã chết ngay trước mắt cô. Không ai biết rõ giữa họ từng là gì. Không ai hỏi. Không ai cần lời xác nhận. Nhưng Tenten thì nhớ. Mỗi sáng đi qua tấm bia khắc tên cậu. Mỗi ly trà không người uống. Mỗi buổi tụ họp mà cô không còn thiết ở lại đến cuối cùng. Bạn bè có con, có người gọi là "mẹ", "vợ", "người yêu cũ"... Còn cô - không là gì cả. Cũng chẳng còn ai gọi tên cô bằng giọng trầm quen thuộc ấy. 2. > Sau chiến tranh, và cả trước đó... Có lẽ, những tháng năm yên bình nhất của họ, không phải là khi làng Lá không còn chiến sự, hay thế giới không còn những trận tử sinh - Mà là khi họ ở cạnh nhau. Giữa những ồn ào của nhiệm vụ, những bài luyện tập kiệt sức, và những ngày đêm căng thẳng trước hồi còi chiến tranh... Tenten đã học được cách mỉm cười khi Neji đứng đó - dù chỉ là đứng thôi. Còn Neji - với trái tim được rèn giũa trong kỷ luật - lại dịu dàng nhất khi lặng lẽ đưa cho cô chai nước sau giờ luyện, hay nhẹ giọng hỏi: > "Hôm nay mệt không?" Một hạnh phúc đơn giản. Một khoảng yên bình nhỏ. Như chiếc ghế đá dưới tán cây sau sân luyện tập - nơi họ từng cùng ngồi. Nơi mà sau này, khi mọi thứ đã vỡ vụn, người ta vẫn tin rằng Neji Hyuga từng mỉm cười ở đó.

More details
WpActionLinkContent Guidelines