Story cover for Memory by TrangThuChu
Memory
  • WpView
    Прочтений 596
  • WpVote
    Голосов 9
  • WpPart
    Частей 1
  • WpView
    Прочтений 596
  • WpVote
    Голосов 9
  • WpPart
    Частей 1
В процессе, впервые опубликовано дек. 31, 2015
Для взрослых
Đây sẽ là một kỉ niệm. Một kỉ niệm của riêng tôi về những suy nghĩ và cảm nhận về thế giới xung quanh ở tuổi này. Nó sẽ nghe như triết lý, nó sẽ cảm giác như một đứa thích dạy đời viết. Có thể đấy, nhưng con này nó muốn viết nên những thứ nó suy nghĩ, những thứ nó phân biệt, những thứ nó biết được trong cái tuổi 15 này. Và nó sẽ như một quyển nhật ký về những gì nó biết để sau này khi 18 tuổi, 20 tuổi, 24 tuổi, 26 tuổi, 28 tuổi, 30 tuổi, v.v... Nó sẽ tự đọc lại và nhớ về một thời của bản thân, một thời điểm mà nó cảm thấy mình như đã trưởng thành. Nhưng liệu nó có trưởng thành không hay đây chỉ là những suy nghĩ riêng của nó? Có lẽ câu trả lời sẽ biết được khi nó thực sự trưởng thành và đọc lại những kỉ niệm trẻ con ngày nào.
Все права сохранены

1 часть

Подпишись, чтобы добавить Memory в свою библиотеку и получать обновления
или
Требования к контенту
Вам также может понравиться
𝙷𝚘̂̀𝚒 𝙺𝚢́ | 𝚅𝚊̀ 𝚝𝚘̂𝚒 - 𝙺𝚑𝚒 𝚌𝚘̀𝚗 𝚕𝚊̀ 𝙼𝚊̂𝚢 от pmy0510
9 Части В процессе
"Và tôi - khi còn là Mây" - là cách tôi gọi bản thân ở một thời điểm rất xa: khi tôi còn nhỏ xíu, cắt tóc ngắn, tin rằng mình đủ mạnh mẽ để lãnh đạo cả một hội trẻ con lóc nhóc chỉ vì thắng oẳn tù xì. Tôi đã từng sống những năm tháng đầy nắng như thế - ở của một khu chung cư kiểu cũ, ở một khu xóm vắng vẻ vỏn vẹn 4 nhà, với những đứa bạn tưởng như sẽ chơi với nhau cả đời. Tuổi thơ ấy không phải lúc nào cũng đẹp - nó có những nỗi sợ không gọi được thành tên, có những lần bị mắng vì mãi chơi không về, có cả những chia tay chẳng kịp nói lời tạm biệt. Nhưng nó thật, khó quên cái cách nắng trưa in bóng qua lớp rèm, như mùi những bữa cơm giản dị trong bếp nhỏ, và như tiếng sáo diều trên những cánh đồng quê. Giờ đây, khi đã lớn, khi tóc đã dài hơn, giọng nói không còn sự năng nổ, và những niềm vui ngày bé không thể tìm lại nữa - tôi bỗng nhận ra mình đã không còn là "Mây" từ lúc nào. Có những năm tháng, một khi đã rời xa, thì không thể quay về nữa. Nếu bạn từng có một quãng tuổi thơ vụng về và rực rỡ - nơi bạn tin rằng cả thế giới được xây từ trò chơi trẻ con, từ một món ăn quen, hay từ tiếng những đứa hàng xóm gọi vọng lên từ sân - thì có lẽ, bạn sẽ hiểu. Còn nếu chưa từng, thì cũng không sao. Chỉ mong khi bạn đọc những dòng này, bạn sẽ chạm được vào một điều gì đó đã mất - nhẹ như gió tầng năm, nhòe như vết nắng cuối ngày, và xa như chính cái tên "Mây", mà tôi giờ đây cũng chẳng còn là nữa. Cre ảnh: Pinterest
[ElementBoi] Xuyên Không Gian và Thời Gian от libquery
43 Части В процессе
Maslow từng chỉ ra rằng, con người sống vì những nhu cầu: từ miếng ăn, giấc ngủ, đến cảm giác an toàn, được yêu thương, được công nhận và cuối cùng là trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Nhưng nếu từng nhu cầu ấy dần biến mất, thì ta còn lại điều gì? Bị cuốn vào chuỗi thế giới xa lạ, BoBoiBoy luôn gặp lại các nguyên tố trong từng thế giới, nhưng lần nào họ cũng không nhớ cậu là ai. Thế mà kỳ lạ thay, cậu càng mất đi những điều vốn không thể thiếu, ký ức trong họ lại càng hiện lên rõ rệt. Dù là bạn hay người dưng, dù đứng giữa sân trường lộng gió, giữa chiến trường đầy khói súng và bom đạn, hay trong cảm giác đói mòn, BoBoiBoy vẫn sẽ không ngần ngại bước đến nơi có họ. Vì có những mối quan hệ, không cần ký ức hay lý do, vẫn luôn tìm tới nhau. Và dù thế giới có xoay vần bao nhiêu lần, tình cảm của họ dành cho đối phương vẫn sẽ mãi không đổi thay. Đây là chiếc fic nhỏ muốn chứng minh rằng tình yêu của OTP có thể vượt qua mọi rào cản, thách thức cả không gian và thời gian. Hay nói cách khác, fic delulu. Tiến độ thế giới: Thế giới 1: Huyền huyễn - 100% Thế giới 2: Học đường - Loading... Thế giới 3: ??? Thế giới 4: ??? Author's note: Thật ra cốt truyện chủ yếu là đường và đường, phù hợp với ai đang cần chữa lành trái tim cằn cõi bằng tình cảm gà bông. Cre ảnh bìa: Tui, tác giả.
Em đã từng coi anh là anh trai от Arlibo260303
51 Часть Завершенная история Для взрослых
Sinh ra trong một gia đình đơn thân, ngay từ nhỏ cậu đã chịu nhiều uất ức và tủi thân khi không có bố. Còn anh ấy cũng đồng cảnh ngộ với cậu, mất mẹ từ khi còn bé. Hai đứa trẻ lớn lên cạnh nhau, chứng kiến sự trưởng thành của đối phương, ghen tỵ với cái mà đứa kia có, song cũng thấu hiểu cái mà đứa ấy thiếu. Câu chuyện được lấy dưới góc nhìn của cậu, từ ngây thơ cho đến trưởng thành, có giận dỗi, hờn ghét, cũng có yêu quý, mến thương. *Đôi lời của Ba Li Bo: Câu chuyện của mình được lấy nguồn cảm hứng từ chính cuộc sống thường nhật của bản thân, và cả những người khác nữa. Các bạn có lẽ sẽ thấy được hình ảnh của bản thân, của gia đình, bè bạn và những người quen khác. Mình không đặt tên cho hai nhân vật chính vì họ đại diện cho mình nói riêng và đa số mọi người nói chung. Họ thể hiện những suy nghĩ ích kỷ nhất nhưng cũng nói hộ quan điểm của rất nhiều người. Thậm chí cả những dục vọng, ham muốn của họ cũng chân thật đến thô thiển. Họ không khác biệt, nhưng họ lại đặc biệt với mình. Mong các bạn ủng hộ nhé. Xin cứ tự nhiên nhận xét và đánh giá, mình sẽ tiếp thu và sửa đổi dần.
[Truyện Les] Cô ơi làm người thương của Min nhé! от Minminh2710
44 Части Завершенная история Для взрослых
Xin chào các mem, mình là Min rất vui và rất hân hoan được nói chuyện với các bạn. Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình (Thông cảm đứa con đầu lòng mình mới sinh, tuy vậy nhưng mà cháu nó xưnh như mamy của cháu vậy). Trở lại với câu chuyện. Mặc dù mình biết nó hơi dở một chút nhưng không sao đúng không (mình biết sẽ có bạn nói vậy cho coi) mình đã cố gắng và gõ gõ lên bàn phím để thành ra câu chuyện ngày hôm nay. Vậy nên, dù có hơi dở, thậm chí là thậm tệ một chút các bạn nhẹ lời, cố mỉm cười cho mình vui nha (Nói vậy thôi chứ...Mình đảm bảo sẽ không để các bạn phải nản lòng sau khi đọc xong chuyện của mình đâu, các bạn sẽ học được và có khi lấy mấy chiêu bài trong chuyện mình về tán bồ ^^ hí hí) Mình tí xíu quên, mình là người miền Bắc nên là các bạn ở các tỉnh thành phố khác miền mình có từ nào không hiểu...ừm...search bạn thân của tớ là Google là ra liền :) Còn nữa, cái này quan trọng này, mình không phải là les, nên các bạn đừng có làm mình bị cong và đừng dụ dỗ mình bởi cái sự đáng iu nhé (mình dễ mủn lòng lắm :D) nhắc trước rồi đấy nhé. Chỉ là mình quan tâm tới các bạn, đồng cảm một chút với
Khi cha mẹ làm teen phát điên (Full) от phuongngo2288
15 Части Завершенная история
Bạn thân mến, Nhan đề cuốn sách bạn đang cầm trên tay có làm bạn tò mò không? "Khi cha mẹ làm teen phát điên"? Có khi nào bạn phẩy tay, chép miệng (hệt như bố mẹ chúng ta vẫn thế) và cất giọng phán: "Lúc nào bố mẹ chả làm teen phát điên." Ừ, thì công nhận có nhiều lúc bố mẹ làm chúng ta "nóng con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái" và tim, gan, phèo, phổi... dường như chỉ muốn hoán đổi vị trí cho nhau thật. Những "cuộc chiến ngầm" vẫn xảy ra như cơm bữa trong gia đình chúng ta, chiến tranh nóng lẫn chiến tranh lạnh, là khoảng cách thế hệ cách xa như cả trăm năm ánh sáng và không bên nào chịu thấu hiểu bên nào. Để có lúc, chính chúng mình nhìn lại và ngơ ngác vì tại sao mình cứ "gây hấn" với bố mẹ hoài hoài. Còn bố mẹ thì nhớ ơi là nhớ về những đứa¯trẻ ¯của¯ngày¯hôm¯qua, khi mà chúng mình còn bé bỏng, trọn vẹn trong một vòng tay. Lúc chúng ta còn bé, bố mẹ là cả một bầu trời rộng lớn và ấm áp, hay nói cách khác đi, bố mẹ là "tất cả" theo như lời một bài hát. Chắc bạn cũng chẳng lạ lẫm gì cảnh tượng mẹ bạn ngồi bần thần tiếc nuối những ngày bạn còn nhỏ, nhớ cái cảnh bạn ngồi sau xe của mẹ, bàn tay bé xíu níu chặt áo mẹ. Hoặc bố bạn, đã từng là người bạn lớn của bạn trong đủ các thể loại trò chơi ngốc xít thời bé. Ai là người vót nan tre làm đèn ông sao, dạy bạn chơi đá banh, dạy bạn đi xe đạp trong ngày đầu lóng ngóng? Là bố bạn chứ còn ai nữa. Chúng ta (ý tớ nói là bạn, tớ và những vị phụ huynh yêu quý của chúng mình) đã có những tháng ngày bình yên, êm ấm và thương yêu nhau nhiều đến thế.
Вам также может понравиться
Slide 1 of 9
𝙷𝚘̂̀𝚒 𝙺𝚢́ | 𝚅𝚊̀ 𝚝𝚘̂𝚒 - 𝙺𝚑𝚒 𝚌𝚘̀𝚗 𝚕𝚊̀ 𝙼𝚊̂𝚢 cover
12cs | Lạc về miền phiêu lãng cover
(Allbin)- Nơi Anh Thuộc Về -Tempest cover
[ Tùy bút ] [ Đam mỹ ] Câu chuyện của chúng ta . cover
[ElementBoi] Xuyên Không Gian và Thời Gian cover
Em đã từng coi anh là anh trai cover
Cả Đời Bảo Hộ Người [AnnCheer]  cover
[Truyện Les] Cô ơi làm người thương của Min nhé! cover
Khi cha mẹ làm teen phát điên (Full) cover

𝙷𝚘̂̀𝚒 𝙺𝚢́ | 𝚅𝚊̀ 𝚝𝚘̂𝚒 - 𝙺𝚑𝚒 𝚌𝚘̀𝚗 𝚕𝚊̀ 𝙼𝚊̂𝚢

9 Части В процессе

"Và tôi - khi còn là Mây" - là cách tôi gọi bản thân ở một thời điểm rất xa: khi tôi còn nhỏ xíu, cắt tóc ngắn, tin rằng mình đủ mạnh mẽ để lãnh đạo cả một hội trẻ con lóc nhóc chỉ vì thắng oẳn tù xì. Tôi đã từng sống những năm tháng đầy nắng như thế - ở của một khu chung cư kiểu cũ, ở một khu xóm vắng vẻ vỏn vẹn 4 nhà, với những đứa bạn tưởng như sẽ chơi với nhau cả đời. Tuổi thơ ấy không phải lúc nào cũng đẹp - nó có những nỗi sợ không gọi được thành tên, có những lần bị mắng vì mãi chơi không về, có cả những chia tay chẳng kịp nói lời tạm biệt. Nhưng nó thật, khó quên cái cách nắng trưa in bóng qua lớp rèm, như mùi những bữa cơm giản dị trong bếp nhỏ, và như tiếng sáo diều trên những cánh đồng quê. Giờ đây, khi đã lớn, khi tóc đã dài hơn, giọng nói không còn sự năng nổ, và những niềm vui ngày bé không thể tìm lại nữa - tôi bỗng nhận ra mình đã không còn là "Mây" từ lúc nào. Có những năm tháng, một khi đã rời xa, thì không thể quay về nữa. Nếu bạn từng có một quãng tuổi thơ vụng về và rực rỡ - nơi bạn tin rằng cả thế giới được xây từ trò chơi trẻ con, từ một món ăn quen, hay từ tiếng những đứa hàng xóm gọi vọng lên từ sân - thì có lẽ, bạn sẽ hiểu. Còn nếu chưa từng, thì cũng không sao. Chỉ mong khi bạn đọc những dòng này, bạn sẽ chạm được vào một điều gì đó đã mất - nhẹ như gió tầng năm, nhòe như vết nắng cuối ngày, và xa như chính cái tên "Mây", mà tôi giờ đây cũng chẳng còn là nữa. Cre ảnh: Pinterest