NẮNG TRONG MƯA

NẮNG TRONG MƯA

  • WpView
    Reads 1,706
  • WpVote
    Votes 118
  • WpPart
    Parts 18
WpMetadataReadComplete Fri, Feb 5, 2016
Vì đây là lần đầu tiên viết truyện nên sẽ có nhiều sai sót. Mong các bạn ủng hộ cũng như góp ý kiến để mình rút thêm kinh nghiệm.Có một số tên nhân vật trong truyện là mình lấy từ truyện khác vì mấy tên đó quá hay, nhưng còn nội dung thì do chính tay mình tự viết ... Cùng đọc và cảm nhận các bạn nhé. >< Từ trong xe, dáng người cao ráo tiếng dần đến phía cô, khoảng khắc đó tim cô như nổ tung ra, khẽ gọi tên anh. - Triệt ... Bỗng anh ôm cô vào lòng, giơ tay vỗ vỗ vai cô, hạ giọng ấm áp. - Đừng nói gì cả ... Nếu cảm thấy buồn thì cứ việc khóc, tôi không ngại bị ướt áo đâu. Rồi cô bật khóc, xiết chặt anh trong lòng, cảm nhận nhịp đập của anh và mình như hoà vào làm một ... " Anh là một tia nắng ấm áp, khẽ chiếu soi tâm hồn em. Em là một cơn mưa lạnh lẽo, dù có vì nắng làm cho tan biến đi chăng nữa, lòng em vẫn cảm thấy rất ấm áp. Vì chính giây phút ấy, giữa nắng và mưa, giữa em và anh sẽ hoà quyện vào nhau, dù chỉ trong một phút, hoặc một giây thôi, em vẫn rất mãn nguyện ..."
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Chờ đến ngày tận thế
  • SAY CÙNG ANH (JHOPE's Fic)
  • [VKOOK] [KOOKV] [ĐM- 18+] BLACK HEART
  • [Longfic][VKook] MÃI MÃI
  • Cục cưng , chúng ta yêu nhau đi ! ( OhmNanon )
  • VKook [ Chuyển ver ] Hối Hận Muộn [ Ngược ] [Hoàn]
  • || Vkook / Chuyển Ver || Tỉnh Mộng
  • [ GaKook ] [ Hoàn ] Khi ngày mưa đến
  • [Vkook]  JungKook!Em là ánh nắng tim anh [Hoàn]

Lần đầu tiên gặp cậu là ngày có ánh nắng ấm áp, lá vàng rơi phủ đầy một khoảng sân,giây phút hoàn hảo đủ để một trái tim bắt đầu những rung động đầu tiên. Nhưng tớ không ngờ từ khoảnh khắc ấy trở đi con tim đều phải trải qua vô vàn cơn gió đông giá rét, đến mức hóa băng rơi xuống rồi tan vỡ giữa vùng trời ký ức. Giờ chào cờ hôm ấy, được ra sớm hơn mọi ngày, phút chốc kẻ đi người lại tranh nhau ùa ra khỏi cổng trường. Rồi bỗng dưng loa trường vang lên câu hát "Anh có nỗi sợ, sợ ta mất nhau". Giữa một đám đông nhộn nhịp như vậy, tớ vẫn bắt đúng giọng ngân nga của cậu. Ánh sáng xuyên qua từng tán lá xanh mướt phủ lên mái tóc cắt tỉa gọn gàng "Dù cho tận thế vẫn yêu em...vẫn yêu em" Yêu thầm giống như đứng dưới một cơn mưa, dù lạnh buốt hay tươi mát thì chính mình cũng sẽ bị ướt. Và cơn mưa trong lòng tớ đã kéo dài rất lâu tựa như là ngày tận thế. "Năm đó để cậu đi chính là mong cậu sẽ quay lại"

More details
WpActionLinkContent Guidelines