We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.
[LONGFIC][EunXiao] Hạnh Phúc Mong Manh

[LONGFIC][EunXiao] Hạnh Phúc Mong Manh

  • WpView
    Reads 804
  • WpVote
    Votes 37
  • WpPart
    Parts 1
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Fri, Mar 25, 2016
WpInfo
Fiction
Romance
Cheng Xiao - Tôi đã yêu một người đã từ rất lâu rất lâu rồi. Lâu đến mức tôi không còn nhớ được thời gian, nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn là dù có qua bao lâu đi nữa. Thì tình yêu tôi đối với người vẫn mãi sẽ không bao giờ thay đổi. Son Eunseo - Cô ấy là một con người quái lạ nhất mà tôi từng gặp. Cô ấy nói yêu tôi ngay từ lần đầu chúng tôi gặp nhau. Thật nực cười, đây chỉ là lần đầu tiên tôi và cô gặp nhau... Tôi đã nói với cô ấy vậy đấy!!! Nhưng đổi lại với vẻ mặt hơi khó chịu và nghi hoặc của tôi. Cô ấy chỉ nhẹ cười và nói rằng: "Nhưng tình yêu của em đối với người đã có từ rất lâu về trước."
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • Học cách yêu
  •  Yêu và hết yêu. Hết yêu và yêu. (Jensoo+Lichaeng)
  • EDIT I Seyoon I Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy
  • [Akai/Akemi] [Longfic]: Nét Duyên Dáng Màu Đỏ Thẫm
  • [Haikyuu] Những câu chiện không hẳn về tình yêu
  • Sunflower
  • [Geminifourth] Chỉ Yêu Mình Em
  • Chuyển ngữ || SkyNani || Gió biển nhẹ hôn hoa mặt trời
  • [Allyu] [BFZY/YYJ] No More
  • {AkaKuro fic - oneshot} Lời thì thầm của đại dương

Tình yêu - lại là tình yêu. Tình yêu là cái gì chứ? Không phải nó chỉ mang lại khổ đau cho con người hay sao? Tại sao con người lại yêu? Tại sao lại vướng vào thứ rắc rối đó để rồi không tài nào gỡ ra nổi? Tôi không thích nó - nó từng làm tôi khổ, nó từng để lại những vết sẹo trong tim tôi - không phai mờ được. Nhưng tôi nào ngờ đâu: bản thân vẫn sẽ rung động trước một ai nữa. Tình yêu - một thứ cảm giác dai dẳng mà say đắm, ám ảnh mà cũng sâu sắc, cay đắng mà cũng ngọt ngào. Nó vừa thật đặc biệt vừa thật đáng sợ. Tôi ghét "yêu" hay nói đúng hơn là sợ "yêu". Tim tôi đã đóng băng trước mọi rung động, đã quá lâu. Tôi từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào thứ cảm giác đó nữa. Nhưng nào đâu được... Bốn năm xa cách, không một chút liên lạc, lẽ nào thứ cảm xúc đấy vẫn có thể tồn tại trong tâm thức của cậu? Tôi không tin - nhưng nó là sự thật. Chúng ta đã lớn, đã trưởng thành - chúng ta đã khác. Vậy mà, ngày cậu quay về thứ duy nhất mà tôi không ngờ cậu sẽ nói nhất: "Tôi sẽ theo đuổi cậu đến ngày cậu yêu tôi hoặc yêu một ai khác thì mới thôi". Cậu vẫn chưa thay đổi nhiều nhỉ? Tôi có nên cố chấp mà bỏ lỡ một mối chân tình hay sẽ học cách yêu đây? Nhờ cậu cả vậy!

More details
WpActionLinkContent Guidelines