Chỉ Mình Em

Chỉ Mình Em

  • WpView
    Reads 1,162
  • WpVote
    Votes 26
  • WpPart
    Parts 27
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Tue, Jun 7, 2016
Là tác phẩm đầu tay. Lỗi chính tả thì thôi khỏi nói sai nhiều lắm. Giọng văn trẻ trâu, lời văn chưa sắt, diễn tả cốt cách nhân vật vẩn còn kém, chưa logic, nội dung vẩn mơ hồ và tình tiết chủ yếu chậm nhiều hơn so với dự định. Bản thân xác định là viết không hay, không hấp dẫn nhưng sẽ cố gắng ngay từ bây giờ và cả trong tương lai ... Về truyện - Tên gốc : Anh em thì đã sao -Tên hiện tại : Chỉ Mình Em -Tác giả : Nguyễn Hoàng Quân - Thể loại : Truyện gay dài tập, anh em trai, hiện đại - Tình trạng : Đang viết Truyện thì không nhiều chừng 2 phần, Giới thiệu nhân nhật và nội dung câu chuyện sẽ bám xát theo từng chap
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [ HieuAnKhang | ABO ] Mùa Xuân Của Tình Mình
  • Giọt nước mắt em rơi
  • Lời Tỏ Tình Trong Mắt Em - Dạ Tịch
  • Vũ Khí Khiêu Gợi : Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em (Full)
  • Không Thể Gả Cho Anh - Thực
  • Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Xuyên suốt chiều dài của lịch sử nhân loại, "công bằng" vẫn là thứ khái niệm mơ hồ, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không. Ai cũng đinh ninh cho rằng sau cách mạng, hòa bình về tất cả sẽ hạnh phúc. Ấy vậy nhưng cái sự thật tàn nhẫn nào phải thế. Khi lý tưởng chung không còn thì nỗi niềm riêng mới ùa về. Những cái mà thời chiến họ tạm gác lại thì thời bình là lúc nó sống dậy một cách dồn dập Chính cái thời mà bữa no bữa đói đó đã tàn nhẫn bóp nghẹt thứ gọi là "dị tính". Chẳng biết từ bao giờ xã hội lại xuất hiện "dẫn tính" và "dị tính". Nếu dẫn tính được xem là người dẫn đầu tài giỏi thì dị tính chỉ được xem là một nhóm người ở cái xó xỉn thấp hèn nào đó Trớ trêu thay cậu con trai của gia đình danh giá năm xưa lại là dị tính. Dù cho gia đình có thể bảo bọc em nhưng sống dưới cái ánh mắt khinh miệt, em có thể gắng gượng được còn mẹ em thì xót lắm. Nghĩ thương con trai nay bố mất sớm, nhà có của ăn của để cũng bị khinh thường. Thế là mẹ mang em về quê, về cái mảnh đất mộc mạc mà chứa chan tình người Giấu nhẹm đi việc mình là dị tính, em có một cuộc sống mới. Gặp được những người mà em yêu thương. Khi ấy "dị tính", "dẫn tính" hay người thường cũng chẳng còn quan trọng nữa

More details
WpActionLinkContent Guidelines