Honma đó...

Honma đó...

  • WpView
    Membaca 21
  • WpVote
    Vote 1
  • WpPart
    Bab 1
WpMetadataReadBersambung
WpMetadataNoticePublikasi terakhir Jum, Jun 3, 2016
Một cô gái đã phải chịu ảnh hưởng rất nhiều sau một thời gian quen biết và làm bạn với hắn. Rồi gì đến cũng phải đến, cũng đến lúc phải chấm dứt quan hệ giữa hai người họ. Cô không thể chịu nổi những gì mà hắn đã gây ra, sử dụng cô như một bàn đạp để đến với một người khác. Nhưng làm sao đây? Cô đã thích hắn ta rồi. Đến giờ nó vẫn để lại một lỗ hổng rạn nứt mà cô không thể nào quên được...
Seluruh Hak Cipta Dilindungi Undang-Undang
Bergabunglah dengan komunitas bercerita terbesarDapatkan rekomendasi cerita yang dipersonalisasi, simpan cerita favoritmu ke perpustakaan, dan berikan komentar serta vote untuk membangun komunitasmu.
Illustration

anda mungkin juga menyukai

  • CAPUCCINO VÀ EM
  • Hiểu Thừa Hạ Thiên [chuyển ver] Khom Lưng Vì Anh
  • BangPink -TIỂU THƯ TRỞ LẠI - TIỂU THƯ SIÊU QUẬY 2
  • Người tôi yêu là em.
  • Lặng Thầm Yêu (Full)
  • Yêu em trọn đời
  • [KiniLumi/H] Chết, sập bẫy rồi
  • Cuộc chạm mặt đáng yêu

Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại. Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại. Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng. Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn. Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.

Detail lengkap
WpActionLinkPanduan Muatan